Thẩm Nhất Ninh ngồi ở góc khuất nhất trong thư viện đại học A, vị trí mà ánh nắng chiều chỉ có thể chạm đến mép bàn rồi dừng lại. Cô không đọc sách như những sinh viên xung quanh mà đang quan sát. Trong thế giới của cô, mọi chuyển động đều được mã hóa thành các con số và xác suất. Tỉ lệ một nam sinh bước đến làm quen với cô gái bàn bên là 15 phần trăm. Khả năng thủ thư sẽ nhắc nhở nhóm nam sinh ồn ào phía cửa là 85 phần trăm. Và xác suất cô hoàn thành xong bài nghiên cứu trước khi mặt trời lặn là tuyệt đối.
Cô sống trong một không gian tối giản, nơi mọi thứ đều phải có trật tự. Với Nhất Ninh, con người là những thực thể phức tạp nhưng luôn vận hành theo một quy luật nhất định. Chỉ cần nắm bắt được quy luật, cô sẽ không bao giờ bị bất ngờ hay tổn thương. Sự im lặng của cô không phải là sự nhút nhát, mà là một cách để tiết kiệm năng lượng cho bộ não luôn hoạt động như một cỗ máy xử lý dữ liệu. Cô giống như một con mèo đen, chỉ thích cuộn mình trong vùng an toàn của lý trí và quan sát thế giới bằng đôi mắt lạnh nhạt.
Khi Nhất Ninh đang thu dọn đồ đạc để rời đi, một bóng người cao lớn chắn ngang luồng sáng ít ỏi còn lại trên mặt bàn. Đó là Phó Thời Diễn, chàng trai nổi tiếng nhất khoa Quản trị, người luôn mang theo luồng sinh khí ồn ào và tự phụ ở bất cứ nơi nào anh ta xuất hiện. Anh đặt một ly nước trái cây lên bàn cô, nụ cười rực rỡ như thể đã tính toán sẵn góc độ đẹp nhất.
Phó Thời Diễn nghiêng đầu nhìn cô rồi mở lời bằng tông giọng trầm ấm mà anh vẫn thường dùng để thu hút đám đông. Anh nói rằng mình đã chú ý đến cô từ rất lâu, rằng sự im lặng của cô khiến anh cảm thấy tò mò và muốn tìm hiểu. Nhất Ninh nhìn ly nước rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh. Cô không thấy sự chân thành, cô chỉ thấy một sự tự tin thái quá thường thấy ở những người luôn có được thứ mình muốn một cách dễ dàng.
Nhất Ninh trả lời bằng một giọng nói đều đều, không có chút gợn sóng cảm xúc nào. Cô hỏi anh rằng việc tiếp cận một người không có nhu cầu giao tiếp như cô sẽ mang lại lợi ích gì cho anh. Câu hỏi trực diện và có phần khô khan của cô khiến nụ cười trên môi Phó Thời Diễn khựng lại trong một giây. Tuy nhiên, anh nhanh chóng lấy lại phong độ, bảo rằng tình yêu và sự quan tâm không phải là một bài toán kinh tế để tính toán lợi nhuận.
Nhất Ninh nhìn đồng hồ, chính xác là năm giờ chiều. Cô đứng dậy, đeo ba lô lên vai và đẩy ly nước về phía anh. Cô khẳng định rằng mỗi hành động của con người đều có mục đích ẩn giấu, chỉ là anh chưa muốn nói ra mà thôi. Trước khi bước đi, cô còn để lại một câu nhận xét khiến Phó Thời Diễn phải đứng ngẩn người tại chỗ. Cô bảo rằng nhịp tim của anh lúc nói câu vừa rồi đã nhanh hơn bình thường, điều đó chứng tỏ anh đang nói dối hoặc đang lo lắng về một điều gì đó.
Phó Thời Diễn đứng nhìn theo bóng lưng mảnh mai nhưng cứng cỏi của Nhất Ninh đang khuất dần sau những giá sách cao vút. Anh bật cười một mình, ánh mắt hiện lên vẻ thích thú xen lẫn sự hiếu thắng. Anh vốn chỉ coi đây là một thử thách thú vị để giải trí cùng hội bạn thân, nhưng sự phản kháng đầy logic của cô gái này đã khiến anh thực sự cảm thấy hứng thú.
Ở một góc khác trên tầng hai, Cố Thần đang đứng tựa vào lan can, chứng kiến toàn bộ màn đối thoại bên dưới. Anh là đàn anh khóa trên, cũng là người duy nhất trong trường có thể hiểu được thế giới nội tâm của Nhất Ninh. Anh nhìn Phó Thời Diễn với ánh mắt lạnh lùng rồi khẽ thở dài. Anh biết Nhất Ninh nhạy cảm hơn vẻ bề ngoài của cô rất nhiều, và việc một kẻ như Phó Thời Diễn bước vào cuộc sống của cô sẽ chỉ mang lại những xáo trộn không cần thiết.
Nhất Ninh bước ra khỏi thư viện, không khí buổi tối se lạnh khiến cô siết chặt vạt áo. Cô không biết rằng từ khoảnh khắc này, xác suất về một cuộc sống bình lặng của cô đã bắt đầu sụt giảm nghiêm trọng. Một biến số mang tên Phó Thời Diễn đã chính thức xuất hiện, phá vỡ mọi quy tắc 0 và 1 mà cô dày công xây dựng.