MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẬP NHẬT PHIÊN BẢN TÌNH YÊUChương 2

CẬP NHẬT PHIÊN BẢN TÌNH YÊU

Chương 2

874 từ · ~5 phút đọc

Phó Thời Diễn không phải là người thích sự yên tĩnh. Sự hiện diện của anh tại khuôn viên Đại học A luôn đi kèm với tiếng gầm rú của động cơ xe thể thao và những tiếng cười nói rôm rả của đám bạn đi cùng. Nếu Thẩm Nhất Ninh là một mặt hồ tĩnh lặng vào ban đêm, thì Phó Thời Diễn chính là ngọn lửa rực rỡ giữa ban ngày, thiêu đốt mọi quy tắc và sự kiêng dè. Anh sở hữu vẻ ngoài của một kẻ sinh ra đã ở vạch đích: mái tóc hơi rối được chải chuốt tỉ mỉ, đôi mắt đào hoa luôn lấp lánh sự tự tin và nụ cười nửa miệng có thể khiến bất cứ ai cũng phải xao lòng.

Trong phòng bao của một quán bar sang trọng gần trường, Phó Thời Diễn ngả người trên ghế sofa, tay xoay nhẹ ly rượu màu hổ phách. Xung quanh anh, đám bạn thân đang không ngừng bàn tán về cá cược mới nhất. Một người trong số đó vỗ vai anh rồi cười lớn, bảo rằng đại thiếu gia họ Phó cuối cùng cũng gặp phải đối thủ nặng ký, vì Thẩm Nhất Ninh không phải là kiểu con gái có thể dùng tiền hay những lời tán tỉnh ngọt ngào để mua chuộc. Anh ta còn cá thêm rằng trong vòng một tháng, Phó Thời Diễn chắc chắn sẽ phải bỏ cuộc trước vẻ mặt không cảm xúc của cô.

Phó Thời Diễn không tức giận, trái lại, anh cảm thấy một luồng hưng phấn chạy dọc sống lưng. Với anh, cuộc sống này quá dễ dàng nên thành ra tẻ nhạt. Những cô gái chủ động vây quanh anh quá nhiều, khiến anh dần mất đi cảm giác chinh phục. Nhưng Thẩm Nhất Ninh thì khác. Ánh mắt cô nhìn anh ở thư viện chiều hôm ấy không hề có sự ngưỡng mộ, nó lạnh lùng và thản nhiên như thể anh chỉ là một món đồ nội thất vô tri giác. Anh tuyên bố với đám bạn rằng không cần đến một tháng, anh sẽ khiến "cỗ máy" đó phải biết thế nào là rung động vì mình.

Sáng hôm sau, Phó Thời Diễn quyết định thay đổi lộ trình thường lệ. Thay vì đến sân bóng rổ, anh có mặt tại dãy nhà học của khoa Toán từ rất sớm. Anh đứng tựa lưng vào cột hành lang, tay cầm hai túi giấy đựng bữa sáng nóng hổi, thu hút vô số ánh nhìn hiếu kỳ của sinh viên đi ngang qua. Khi bóng dáng mảnh mai của Thẩm Nhất Ninh xuất hiện từ phía xa, anh ngay lập tức bước tới, chặn đứng lối đi của cô với một thái độ không thể tự nhiên hơn.

Anh giơ túi bánh lên trước mặt cô và nói rằng nghe nói cô thường xuyên bỏ bữa sáng để đến phòng thí nghiệm sớm, nên anh đặc biệt mang đến để chăm sóc cho người bạn mới. Thẩm Nhất Ninh dừng bước, cô không nhìn vào túi bánh mà nhìn vào đồng hồ đeo tay. Cô thản nhiên đáp rằng hành động của anh đang làm lãng phí ba phút trong lịch trình đã định sẵn của cô, và việc nhận đồ ăn từ một người lạ không nằm trong danh mục các hành vi an toàn của mình.

Phó Thời Diễn bật cười, bước sát lại gần hơn một chút, khiến mùi nước hoa nam tính mạnh mẽ bao trùm lấy không gian của cô. Anh hỏi cô rằng chẳng lẽ việc kết bạn với một người thú vị như anh lại đáng sợ đến mức cô phải dựng lên một bức tường ngăn cách dày đến thế sao. Anh còn nhấn mạnh rằng mình không phải là người lạ, vì cả trường này không ai là không biết tên anh. Nhất Ninh ngước nhìn anh, đôi mắt đen sâu thẳm vẫn không một chút gợn sóng. Cô bảo rằng việc cả trường biết anh không có nghĩa là cô phải quan tâm, và cái tên Phó Thời Diễn đối với cô chỉ là một dãy ký tự không có giá trị ứng dụng.

Sự từ chối phũ phàng đó không làm Phó Thời Diễn chùn bước, ngược lại, nó càng thổi bùng lên ngọn lửa hiếu thắng trong anh. Anh nhìn cô bước qua mình để vào lớp, nụ cười trên môi càng thêm đậm. Anh nhận ra rằng muốn chạm vào thế giới của Thẩm Nhất Ninh, anh không thể dùng những cách thức thông thường. Anh cần phải trở thành một biến số không thể phớt lờ trong cuộc đời cô.

Từ phía tầng trên, Cố Thần lặng lẽ quan sát màn đối thoại qua khe hở của lan can. Anh siết chặt tập tài liệu trong tay, ánh mắt hiện lên một sự lo lắng kín đáo. Anh biết Phó Thời Diễn là người kiên trì và đầy thủ đoạn khi muốn đạt được thứ gì đó. Và anh cũng biết, dù Thẩm Nhất Ninh có vẻ ngoài cứng cỏi như robot, nhưng bên trong cô lại là một tâm hồn thuần khiết chưa từng va chạm với những trò đùa của tình yêu.