MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẬP NHẬT PHIÊN BẢN TÌNH YÊUChương 3

CẬP NHẬT PHIÊN BẢN TÌNH YÊU

Chương 3

903 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn laser quét qua những chai rượu đắt tiền, tạo nên một không gian hỗn loạn và đầy kích động tại khu vực VIP của quán bar Midnight. Giữa tiếng nhạc xập xình và mùi khói thuốc lá thoang thoảng, Phó Thời Diễn ngồi vắt chéo chân, một tay gác lên thành ghế, tay kia lắc nhẹ ly rượu đá. Xung quanh anh là hội những thiếu gia cùng đẳng cấp, những người coi việc tiêu tiền và chơi đùa với tình cảm là một loại hình giải trí sau giờ học.

Một người trong nhóm tên là Trương Triết, vừa đẩy ra một xấp tiền mặt lớn trên bàn, vừa nhướng mày nhìn Thời Diễn. Hắn ta cười khẩy, bảo rằng đại thiếu gia họ Phó cuối cùng cũng gặp phải khắc tinh. Hắn đã tận mắt thấy Thời Diễn bị cô nàng Thẩm Nhất Ninh của khoa Toán ngó lơ ngay giữa hành lang, và đó là lần đầu tiên hắn thấy một cô gái nhìn Thời Diễn như nhìn một đống rác cần được phân loại. Hắn thách thức rằng nếu Thời Diễn có thể biến "cỗ máy khô khan" đó thành người tình của mình, hắn sẽ dâng chiếc xe thể thao mới tậu cho anh.

Phó Thời Diễn nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng cháy xuống cổ họng khiến anh cảm thấy hưng phấn lạ thường. Anh không thiếu xe, cũng chẳng thiếu tiền, nhưng sự kiêu ngạo của anh bị lời nói đó kích động. Anh nhìn vào vòng tròn đồng bọn đang chờ đợi một câu trả lời, rồi khẽ nhếch môi. Anh khẳng định rằng trên đời này không có pháo đài nào là không thể công phá, chỉ là người ta chưa tìm ra đúng mật mã để mở cửa mà thôi. Anh chấp nhận vụ cá cược, thời hạn là ba tháng để khiến Thẩm Nhất Ninh tự nguyện nói lời yêu anh trước mặt mọi người.

Đám thiếu gia ồ lên đầy phấn khích, chúng bắt đầu đặt ra những quy tắc cho trò chơi này. Một tên khác trong nhóm nhấn mạnh rằng không được dùng vũ lực hay tiền bạc trực tiếp, vì như thế sẽ làm mất đi cái thú của việc chinh phục một "con robot". Thời Diễn phải dùng sức hút cá nhân của mình để khiến cô gái ấy tan chảy. Phó Thời Diễn chỉ cười nhạt, ánh mắt anh hiện lên tia sáng lạnh lẽo của một kẻ đi săn đã nhắm trúng con mồi. Với anh, Thẩm Nhất Ninh giờ đây không còn là một cô sinh viên kỳ quặc, mà là một cột mốc cần phải vượt qua để khẳng định đẳng cấp của mình.

Trong khi đó, tại một góc khác của quán bar, Cố Thần vừa kết thúc buổi gặp gỡ với nhóm nghiên cứu dự án. Khi đi ngang qua khu vực VIP để ra về, anh vô tình nghe thấy những tiếng cười đùa và cái tên "Thẩm Nhất Ninh" được thốt ra một cách rẻ rúng từ miệng đám thiếu gia. Bước chân của Cố Thần khựng lại, đôi bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm bên hông. Anh nhìn về phía Phó Thời Diễn, người đang được đám bạn tôn vinh như một người hùng, cảm thấy một nỗi ghê tởm dâng lên trong lòng.

Cố Thần bước ra khỏi quán bar, hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo bên ngoài để trấn tĩnh lại. Anh biết tính cách của Nhất Ninh, cô sống trong một thế giới tinh khiết của những con số, nơi sự dối trá không có chỗ đứng. Nếu cô biết mình chỉ là một món hàng trong vụ cá cược của những kẻ giàu sang, "hệ điều hành" của cô chắc chắn sẽ sụp đổ. Anh tự nhủ với lòng mình rằng phải tìm cách bảo vệ cô, ngay cả khi cô chưa bao giờ yêu cầu anh làm điều đó.

Sáng hôm sau, khi Thẩm Nhất Ninh xuất hiện tại thư viện như thường lệ, cô cảm thấy không khí xung quanh mình có chút thay đổi. Những ánh mắt tò mò và thầm kín bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Cô vẫn bình thản ngồi xuống vị trí cũ, mở máy tính và bắt đầu xử lý các thuật toán. Tuy nhiên, sự tập trung của cô bị phá vỡ khi Phó Thời Diễn lại xuất hiện, lần này anh không mang theo đồ ăn, mà mang theo một cuốn sách chuyên ngành về logic học mà cô đang tìm kiếm bấy lâu.

Phó Thời Diễn đặt cuốn sách xuống bàn, giọng nói nhẹ nhàng như hơi thở, anh bảo rằng anh biết cô đang cần tài liệu này nên đã mất rất nhiều công sức để mượn từ thư viện tư nhân của gia đình. Nhất Ninh ngước nhìn cuốn sách, rồi nhìn vào gương mặt đầy vẻ chân thành của anh. Trong đầu cô bắt đầu tính toán một xác suất mới: Khả năng một kẻ như Phó Thời Diễn đột ngột quan tâm đến tri thức học thuật là dưới một phần trăm. Cô nghiêng đầu, thản nhiên hỏi anh mục đích thực sự phía sau hành động này là gì. Thời Diễn không hề lúng túng, anh nhìn thẳng vào mắt cô và nói rằng mục đích duy nhất của anh là muốn thấy cô cười một lần.