MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẬP NHẬT PHIÊN BẢN TÌNH YÊUChương 4

CẬP NHẬT PHIÊN BẢN TÌNH YÊU

Chương 4

865 từ · ~5 phút đọc

Phó Thời Diễn vốn dĩ đã quen với việc trở thành trung tâm của sự chú ý. Theo kinh nghiệm của anh, phụ nữ dù cứng rắn đến đâu cũng sẽ bị khuất phục bởi sự kiên trì và những cử chỉ lãng mạn phô trương. Vì vậy, thay vì rút lui sau những lần bị từ chối, anh quyết định đẩy mạnh cường độ tấn công. Anh bắt đầu xuất hiện ở mọi nơi Nhất Ninh đi qua, từ cổng giảng đường cho đến sân vận động, luôn đi cùng một nhóm bạn và tạo ra những tiếng ồn ào không cần thiết để khẳng định sự hiện diện của mình.

Vào một buổi chiều tại sảnh chính của tòa nhà khoa Toán, Phó Thời Diễn đã sắp xếp một dàn loa nhỏ và yêu cầu một người bạn chơi guitar để tạo nên một khung cảnh tỏ tình như trong phim ảnh. Khi Nhất Ninh bước ra từ lớp học, anh đứng giữa vòng vây của đám đông, mỉm cười và gọi tên cô thật lớn. Anh nói những lời hoa mỹ về định mệnh và sự thu hút trái dấu, khiến những nữ sinh đứng xung quanh không khỏi trầm trồ và ghen tị. Đám đông bắt đầu hò reo, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt át cả tiếng gió mùa thu.

Thẩm Nhất Ninh đứng ở bậc thềm cao nhất, nhìn xuống cảnh tượng bên dưới. Thay vì đỏ mặt hay xúc động, đôi lông mày của cô khẽ nhíu lại. Đối với một người luôn ưu tiên sự yên tĩnh để xử lý dữ liệu như cô, những âm thanh này không phải là âm nhạc, cũng chẳng phải là tình cảm. Cô định nghĩa tất cả những gì Phó Thời Diễn đang làm bằng một thuật ngữ duy nhất: tạp âm. Đó là những tín hiệu nhiễu loạn, không mang lại thông tin có ích và chỉ gây lãng phí thời gian của người tiếp nhận.

Cô không bước xuống, cũng không đáp lại lời nào. Nhất Ninh lấy từ trong ba lô ra một chiếc tai nghe chống ồn, bình thản đeo lên tai rồi đi vòng qua lối cầu thang phụ phía sau để rời khỏi tòa nhà. Hành động dứt khoát và lạnh lùng của cô khiến bản nhạc của người bạn chơi guitar trở nên lạc nhịp, và nụ cười trên môi Phó Thời Diễn đóng băng lại. Đám đông bắt đầu xì xào, nhưng lần này là những tiếng cười nhạo nhắm vào sự thất bại ê chề của đại thiếu gia họ Phó.

Phó Thời Diễn cảm thấy một luồng máu nóng xông lên mặt. Sự tự tôn của anh bị tổn thương nghiêm trọng. Anh không hiểu tại sao những chiêu bài luôn hiệu quả với người khác lại hoàn toàn vô dụng với Thẩm Nhất Ninh. Anh tức tốc đuổi theo cô, chặn cô lại ở con đường vắng dẫn ra hồ nước của trường. Anh giật lấy một bên tai nghe của cô, giọng nói pha chút giận dữ và bất lực. Anh hỏi cô rằng cô là người hay là máy móc, tại sao lại có thể thản nhiên phớt lờ tâm ý của người khác đến mức tuyệt tình như vậy.

Nhất Ninh dừng lại, ánh mắt cô vẫn bình lặng như mặt hồ không chút sóng. Cô nhìn vào bàn tay anh đang siết chặt chiếc tai nghe của mình, rồi bình thản trả lời. Cô bảo rằng tâm ý mà anh nói thực chất chỉ là sự quấy rối trật tự công cộng và làm phiền đến quyền riêng tư của cô. Cô khẳng định rằng mỗi người đều có một ngưỡng chịu đựng âm thanh nhất định, và anh đã vượt quá ngưỡng đó của cô từ lâu. Với cô, anh không khác gì một đoạn mã độc đang cố gắng xâm nhập vào hệ thống mà cô đã thiết lập để bảo vệ chính mình.

Phó Thời Diễn sững sờ trước sự thẳng thắn đến mức tàn nhẫn của Nhất Ninh. Cô không dùng những lời lẽ mắng mỏ, nhưng cách cô phân tích hành động của anh như một thí nghiệm lỗi khiến anh cảm thấy mình thật nực cười. Nhất Ninh lấy lại chiếc tai nghe từ tay anh, trước khi bước đi, cô nhẹ nhàng nhắc nhở rằng thay vì phí sức vào những việc vô nghĩa, anh nên dành thời gian để hoàn thành bài tập nhóm quản trị đang bị chậm tiến độ của mình.

Cố Thần đứng phía sau một gốc cây đại thụ gần đó, nhìn thấy bóng dáng đơn độc của Phó Thời Diễn đứng trơ trọi dưới nắng chiều. Anh không cảm thấy đắc thắng, trái lại, anh cảm thấy lo ngại. Anh biết rằng sự kiêu ngạo của Phó Thời Diễn sau khi bị sứt mẻ sẽ chuyển hóa thành một thứ chấp niệm đáng sợ hơn. Và Nhất Ninh, con mèo đen nhỏ bé chỉ muốn sống trong thế giới 0 và 1 của mình, liệu có thể chống đỡ được bao lâu trước sự tấn công điên cuồng sắp tới của ngọn lửa mang tên Thời Diễn?