Thất bại tại sảnh giảng đường khiến Phó Thời Diễn nhận ra một bài học đắt giá: Muốn bắt được một con mèo máy, không thể dùng hoa hồng hay nhạc rock, mà phải dùng đúng ngôn ngữ của nó. Anh dành cả đêm để dọn sạch những kế hoạch hào nhoáng trong đầu, thay vào đó là ngồi lỳ trong phòng sách, cố gắng nhồi nhét những khái niệm cơ bản về xác suất và thống kê. Anh nhận ra rằng nếu muốn Nhất Ninh không coi mình là tạp âm, anh buộc phải trở thành một phần trong hệ điều hành của cô.
Sáng hôm sau, không còn siêu xe hay đám bạn ồn ào, Phó Thời Diễn xuất hiện ở thư viện với một vẻ ngoài khác hẳn. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, đeo một chiếc kính gọng kim loại trông có vẻ tri thức và ngồi xuống vị trí đối diện với Nhất Ninh. Anh không mở lời chào hỏi, cũng không đẩy ly nước trái cây nào sang. Anh chỉ lẳng lặng mở một cuốn giáo trình dày cộp, tay cầm bút chì vạch lên những dòng ghi chú đầy vẻ suy tư.
Sự thay đổi đột ngột này khiến Nhất Ninh không khỏi lưu tâm. Theo quan sát của cô trong suốt một tuần qua, xác suất để Phó Thời Diễn ngồi yên lặng quá mười phút mà không chạm vào điện thoại là gần bằng không. Thế nhưng, hiện tại đồng hồ đã trôi qua ba mươi phút, anh ta vẫn đang nhíu mày nhìn vào một biểu đồ phân phối chuẩn. Nhất Ninh không tiếp tục làm việc ngay, cô hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen láy bắt đầu quét qua đối phương như thể đang phân tích một mẫu vật mới xuất hiện trong phòng thí nghiệm.
Phó Thời Diễn biết cô đang nhìn mình. Anh cố kìm nén cảm giác muốn ngước lên cười với cô, thay vào đó, anh giả vờ vò đầu bứt tai rồi lẩm bẩm một mình về một công thức tính toán sai lệch. Anh biết đây là mồi nhử. Một con robot có xu hướng sửa chữa những lỗi logic, và một con mèo luôn tò mò trước những thứ vận hành không đúng quy luật. Quả nhiên, sau một vài phút im lặng, Nhất Ninh đã chủ động lên tiếng. Cô bảo rằng anh đang áp dụng sai biến số vào công thức, và đó là lý do tại sao kết quả của anh luôn là một con số âm vô nghĩa.
Thời Diễn ngước lên, ánh mắt không có sự cợt nhả thường ngày mà chỉ còn vẻ cầu thị xen lẫn một chút bối rối giả tạo. Anh nhờ cô chỉ ra điểm sai, vì anh thực sự cảm thấy những con số này đang nhảy múa trước mắt mình. Nhất Ninh kéo cuốn sổ của anh lại gần, dùng cây bút của mình vạch vài đường cơ bản. Giọng cô vẫn đều đều như cũ, nhưng lần đầu tiên, cô không đuổi anh đi ngay lập tức. Cô bắt đầu giải thích về cách các con số vận hành, về sự logic tuyệt đối của chúng so với sự hỗn loạn của cảm xúc con người.
Trong suốt buổi chiều hôm đó, Phó Thời Diễn đã đóng vai một "học sinh" ngoan ngoãn. Anh nhận thấy rằng khi nói về chuyên môn, đôi mắt của Nhất Ninh có một tia sáng rất đặc biệt, nó không hề lạnh lùng như khi cô đối diện với những lời tỏ tình. Anh bắt đầu đặt những câu hỏi liên quan, không quá thông minh nhưng đủ để duy trì cuộc đối thoại. Nhất Ninh quan sát anh một cách tỉ mỉ. Trong danh mục phân loại của cô, mục về Phó Thời Diễn vừa được cập nhật thêm một ghi chú: "Đối tượng có dấu hiệu thay đổi hành vi, cần theo dõi thêm để xác định mục đích thực sự".
Cố Thần đứng cách đó không xa, tựa lưng vào giá sách chuyên ngành kỹ thuật. Từ vị trí này, anh có thể nhìn thấy độ nghiêng của hai bóng người đang ngồi cạnh nhau dưới ánh đèn thư viện. Anh nhận ra sự thay đổi trong cách tiếp cận của Phó Thời Diễn và điều đó khiến anh cảm thấy bất an hơn bao giờ hết. Nếu là những chiêu trò ồn ào, Nhất Ninh sẽ tự động kích hoạt chế độ đào thải. Nhưng nếu anh ta giả vờ bước vào thế giới của cô, cô sẽ không có cách nào để phòng vệ, vì trong hệ thống của cô vốn không có thuật toán để xử lý sự lừa dối núp bóng tri thức.
Phó Thời Diễn khéo léo duy trì sự hiện diện của mình cho đến khi thư viện đến giờ đóng cửa. Anh không đòi hỏi cô đi ăn tối, cũng không cố tình động chạm. Anh chỉ đứng dậy, gập cuốn sách lại và chân thành nói lời cảm ơn vì cô đã giúp anh hiểu ra vấn đề mà anh đã vướng mắc cả tuần. Sự chừng mực này là một đòn chí mạng đánh vào tư duy logic của Nhất Ninh. Cô đứng nhìn anh rời đi, trong lòng xuất hiện một sự xáo trộn nhỏ mà cô chưa thể định nghĩa.
Nhất Ninh đi bộ về phía ký túc xá, đôi mắt cô lướt qua những con số hiển thị trên cột đèn giao thông nhưng tâm trí lại đang tái hiện lại hình ảnh Phó Thời Diễn lúc nãy. Theo quan sát của cô, nhịp thở của anh ổn định, ánh mắt không né tránh khi hỏi về bài tập. Mọi chỉ số đều cho thấy anh đang thực sự học tập. Thế nhưng, xác suất để một người thay đổi bản chất chỉ trong một đêm là cực thấp. Cô tự nhủ rằng mình cần phải quan sát kỹ hơn, giống như cách một nhà khoa học theo dõi sự biến đổi của một loại virus mới trong môi trường nhân tạo.
Sáng hôm đó, Nhất Ninh mở cuốn sổ ghi chép cá nhân của mình, lật đến một trang trống và viết lên đầu dòng: "Mẫu vật số 02 - Phó Thời Diễn. Trạng thái: Biến đổi hành vi từ tạp âm sang dữ liệu có thể tiếp nhận. Mục đích: Chưa xác định. Cần thu thập thêm mẫu thử".
Cô không hề hay biết rằng, ở phía bên kia sân trường, Phó Thời Diễn đang nhận được những tin nhắn tán thưởng từ đám bạn thiếu gia trong nhóm chat. Anh ném chiếc điện thoại sang một bên, nhìn vào vết mực mà Nhất Ninh đã viết trong cuốn sổ của mình. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy một chút cắn rứt khi nhìn thấy sự nghiêm túc của cô, nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị lấn át bởi sự phấn khích của trò chơi chinh phục.