Thẩm Nhất Ninh vẫn duy trì thói quen ngồi tại góc bàn quen thuộc vào mỗi buổi chiều thứ Tư, nơi cô có thể tận dụng tối đa ánh sáng tự nhiên để tiết kiệm năng lượng cho đôi mắt. Tuy nhiên, sự yên tĩnh của cô bị phá vỡ không phải bởi Phó Thời Diễn, mà bởi một nhóm nữ sinh thuộc câu lạc bộ nghệ thuật của trường. Họ đứng vây quanh bàn của cô, mang theo mùi nước hoa nồng nặc và những tiếng xì xào không mấy thiện chí.
Người đứng đầu nhóm là Lâm Giai, một cô gái luôn tự coi mình là trung tâm của mọi sự chú ý và có tình cảm đặc biệt với Phó Thời Diễn. Lâm Giai đặt mạnh một xấp tờ rơi lên trang sách Nhất Ninh đang đọc, giọng nói sắc lẹm vang lên trong không gian yên tĩnh của thư viện. Cô ta mỉa mai rằng một "mọt sách" như Nhất Ninh không nên dùng những chiêu trò giả vờ ngây ngô để thu hút sự chú ý của Phó thiếu gia, vì một người như anh ta sẽ chẳng bao giờ thực sự để mắt đến một kẻ khô khan như một cái máy tính cũ.
Nhất Ninh ngước lên, đôi mắt cô không hiện lên sự giận dữ hay sợ hãi. Cô quan sát biểu cảm của Lâm Giai và ghi nhận các dấu hiệu: đồng tử giãn nở, âm lượng cao hơn mức cần thiết, nhịp thở dồn dập. Cô thản nhiên trả lời rằng hành động của Lâm Giai đang gây ra ô nhiễm tiếng ồn vượt quá 60 decibel, ảnh hưởng đến việc tiếp nhận thông tin của những người xung quanh. Cô còn khẳng định thêm rằng việc Phó Thời Diễn làm gì hoàn toàn không nằm trong phạm vi kiểm soát dữ liệu của cô, nên việc nhóm nữ sinh tìm đến đây là một hành vi lãng phí thời gian và không đem lại kết quả logic nào.
Sự bình thản đến mức trơ lì của Nhất Ninh khiến Lâm Giai cảm thấy bị sỉ nhục. Khi Lâm Giai định đưa tay giật lấy chiếc máy tính của Nhất Ninh để gây áp lực, một bàn tay lớn và rắn chắc đã kịp thời giữ lấy cổ tay cô ta. Phó Thời Diễn xuất hiện, gương mặt anh không còn nụ cười đào hoa thường lệ mà phủ một lớp sương lạnh lẽo. Anh đứng chắn giữa Nhất Ninh và nhóm nữ sinh, tạo nên một bức tường bảo vệ vững chãi.
Phó Thời Diễn nhìn Lâm Giai, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng. Anh bảo rằng chính anh là người đang cố gắng bám theo để học hỏi từ Nhất Ninh, và nếu có ai đó đang làm phiền ở đây, thì đó chính là nhóm của cô ta. Anh yêu cầu Lâm Giai xin lỗi vì đã làm gián đoạn buổi học và cảnh cáo rằng anh không muốn thấy bất kỳ ai làm phiền đến "người bạn đặc biệt" của mình thêm một lần nào nữa. Trước sự kiên quyết của Thời Diễn, nhóm nữ sinh chỉ biết ấm ức rời đi trong sự bẽ bàng.
Khi không gian trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có, Phó Thời Diễn xoay người lại, nhìn Nhất Ninh bằng ánh mắt lo lắng. Anh hỏi cô có sao không, có cảm thấy sợ hãi hay bị tổn thương bởi những lời nói kia không. Nhất Ninh nhìn anh, rồi nhìn xuống vị trí tay anh vừa giữ lấy để bảo vệ cô. Cô nhận thấy nhịp tim của mình có một sự dao động nhẹ, một phản ứng sinh lý mà cô chưa kịp phân tích nguyên nhân. Cô trả lời rằng cô không sao, vì những lời nói không có căn cứ logic thì không có khả năng gây sát thương.
Tuy nhiên, trong cuốn sổ ghi chép của mình, Nhất Ninh đã lặng lẽ cập nhật một dòng mới. Cô viết rằng đối tượng Phó Thời Diễn vừa thực hiện một hành động bảo vệ có độ rủi ro cao về mặt xã hội đối với anh ta nhưng lại mang lại lợi ích cho cô. Cô đánh giá đây là một biến số tích cực. Lần đầu tiên, cô nhìn Phó Thời Diễn không phải như một mẫu vật vô tri, mà như một thực thể có khả năng tác động đến hệ thống phòng thủ của mình.
Cố Thần đứng ở dãy kệ sách phía sau, chứng kiến toàn bộ sự việc. Anh thấy ánh mắt của Nhất Ninh khi nhìn Thời Diễn đã không còn hoàn toàn là sự cảnh giác khô khan. Một chút ấm áp len lỏi vào đôi mắt ấy khiến lòng anh thắt lại. Anh nhận ra rằng Phó Thời Diễn đang thực sự thành công trong việc phá vỡ lớp vỏ bọc robot của cô bằng cách đóng vai một người hùng đúng lúc.