MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẬP NHẬT PHIÊN BẢN TÌNH YÊUChương 10

CẬP NHẬT PHIÊN BẢN TÌNH YÊU

Chương 10

830 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm tỏ tình náo động, Thẩm Nhất Ninh nhận thấy hệ thống cảm xúc của mình có sự thay đổi rõ rệt. Cô quyết định làm một việc nằm ngoài lịch trình: tự tay làm một hộp bánh quy với tỉ lệ đường và bơ chính xác tuyệt đối để tặng Phó Thời Diễn. Cô muốn ghi nhận phản ứng của anh khi nhận được một "sản phẩm" chứa đựng nỗ lực tìm hiểu thế giới cảm xúc của cô.

Dựa theo định vị GPS mà Thời Diễn đã chia sẻ trước đó, Nhất Ninh tìm đến một phòng KTV sang trọng nơi nhóm bạn của anh đang tổ chức tiệc ăn mừng. Hành lang của quán bar mờ ảo ánh đèn tím, mùi rượu và thuốc lá khiến cô hơi khó chịu, nhưng ý nghĩ về việc hoàn thành "giao thức tình yêu" đầu tiên đã thúc đẩy cô bước tiếp.

Khi vừa đến trước cửa phòng bao số 808, đôi chân của Nhất Ninh khựng lại. Cánh cửa không đóng chặt, để hở một khe nhỏ đủ để những âm thanh hỗn tạp bên trong lọt ra ngoài. Tiếng cười đùa vang dội, và rồi, giọng nói quen thuộc của Phó Thời Diễn cất lên, nhưng không còn vẻ dịu dàng, trầm thấp của đêm qua. Thay vào đó là tông giọng cao ngạo, pha chút đắc ý.

Trong phòng, một nam sinh cười lớn rồi hỏi Thời Diễn cảm giác thế nào khi ôm một "tượng băng" trước mặt cả trường. Phó Thời Diễn nhấp một ngụm rượu, thản nhiên đáp rằng thực ra cũng không có gì đặc biệt, thậm chí còn hơi chán vì cô ấy cứng nhắc như một cái máy. Anh ta cười bồi thêm rằng việc bắt cô ấy nói lời đồng ý giống như việc bẻ khóa một đoạn mã cứng đầu, cảm giác chiến thắng ở đây là chính, chứ còn việc ở bên cạnh một người không biết đùa, không biết nũng nịu như cô thì đúng là một cực hình.

Đám bạn của anh ta tiếp tục reo hò về chiếc xe thể thao sắp thuộc về Thời Diễn từ vụ cá cược. Nhất Ninh đứng lặng im giữa hành lang vắng lặng. Cô không cảm thấy máu nóng dồn lên mặt, cũng không thấy nước mắt rơi. Cô chỉ thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, giống như một hệ thống vừa phát hiện ra một lỗ hổng nghiêm trọng không thể sửa chữa. Cô nhìn xuống hộp bánh quy trên tay, một sản phẩm của sự tính toán sai lầm.

Trong đầu cô, các thuật toán bắt đầu quét lại toàn bộ những sự kiện vừa qua. Việc anh ta giải vây ở thư viện, việc anh ta học toán, việc anh ta tỏ tình dưới ánh đèn – tất cả giờ đây đã được gán một nhãn dữ liệu mới: "Lừa dối có mục đích". Xác suất về một tình yêu chân thành mà cô từng tin tưởng đã sụp đổ xuống mức 0 phần trăm.

Nhất Ninh không đẩy cửa vào để làm ầm ĩ. Đối với một người như cô, việc chất vấn một kẻ đã cố tình lừa dối mình là hành vi lãng phí ngôn từ và năng lượng. Cô lẳng lặng đặt hộp bánh xuống chiếc ghế chờ ở hành lang, lấy điện thoại ra và mở cuốn sổ tay điện tử đồng bộ với máy tính cá nhân. Cô nhấn vào mục có tên "Dự án thử nghiệm Tình yêu", sau đó chọn lệnh xóa vĩnh viễn. Một dòng thông báo hiện lên: "Bạn có chắc chắn muốn xóa toàn bộ dữ liệu?". Nhất Ninh nhấn "Có" mà không một chút do dự.

Cô quay lưng đi, bước chân vẫn đều đặn và vững chãi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ra khỏi quán bar, luồng không khí lạnh buốt tràn vào phổi khiến cô tỉnh táo hơn bao giờ hết. Nhất Ninh lấy từ trong túi xách ra chiếc tai nghe chống ồn, đeo lên và bật một bản nhạc không lời với tần số ổn định. Cô chính thức đóng cửa hệ thống, thiết lập lại hàng rào bảo mật dày đặc hơn bao giờ hết. Đối với cô, Phó Thời Diễn từ giây phút này đã trở thành một đoạn "mã độc" đã bị quét sạch khỏi bộ nhớ.

Ở bên kia đường, Cố Thần đứng bên cạnh chiếc xe đạp, ánh mắt anh đầy đau xót khi nhìn thấy dáng vẻ cô độc nhưng cứng cỏi của Nhất Ninh dưới ánh đèn đường. Anh bước tới, không hỏi một lời nào, chỉ thầm lặng đi bên cạnh cô để che chắn bớt những cơn gió tạt ngang. Nhất Ninh ngước nhìn anh, lần đầu tiên cô không phân tích xác suất, cô chỉ khẽ gật đầu như một lời chào dành cho một người duy nhất vẫn còn ở lại trong thế giới an toàn của mình.