Đêm hội trường Đại học A diễn ra trong không khí rực rỡ của ánh đèn sân khấu và sự cuồng nhiệt của hàng nghìn sinh viên. Đối với Thẩm Nhất Ninh, đây là một môi trường có mật độ tiếng ồn và ánh sáng vượt quá mức chịu đựng thông thường của cô. Tuy nhiên, cô vẫn có mặt ở hàng ghế đầu, vì một lời hứa với Phó Thời Diễn. Cô ngồi đó, lưng thẳng tắp, đôi mắt quan sát mọi thứ xung quanh như thể đang xem một buổi trình diễn các hiện tượng vật lý hơn là một lễ hội âm nhạc.
Khi tiết mục cuối cùng kết thúc, ánh đèn sân khấu đột ngột tắt lịm, rồi một luồng sáng duy nhất từ đèn pha rọi thẳng vào vị trí của Nhất Ninh. Phó Thời Diễn bước ra từ cánh gà, không còn vẻ ngoài ngông cuồng của một thiếu gia, anh mặc một bộ vest đen đơn giản nhưng lịch lãm. Trên tay anh là một đóa hoa hồng đen – loại hoa mà anh biết cô thích vì nó chứa sắc tố đặc biệt hơn các loài hoa khác. Anh bước đến trước mặt cô, cả hội trường nín lặng, hàng nghìn hơi thở dường như đang chờ đợi một khoảnh khắc bùng nổ.
Phó Thời Diễn quỳ một chân xuống, giọng nói của anh qua micro vang vọng khắp không gian, trầm thấp và đầy sức hút. Anh không nói về những điều viển vông, anh nói rằng từ khi gặp cô, mọi quy luật trong cuộc sống của anh đều bị xáo trộn. Anh thừa nhận mình từng là một kẻ tự phụ, nhưng trước sự tĩnh lặng của cô, anh thấy mình nhỏ bé và muốn được che chở cho sự tĩnh lặng đó. Anh hỏi cô có đồng ý trở thành một phần trong cuộc đời anh, để anh có cơ hội chứng minh rằng tình yêu cũng có logic riêng của nó hay không.
Tiếng hò reo vang lên như sấm dậy. Thẩm Nhất Ninh nhìn đóa hoa, rồi nhìn vào đôi mắt đang mong chờ của Thời Diễn. Trong đầu cô, một bảng tính xác suất đang chạy với tốc độ chóng mặt. Cô tự hỏi: Nếu tình yêu là một ẩn số, liệu việc tham gia vào nó có giúp cô hoàn thiện bộ cơ sở dữ liệu về cảm xúc con người? Sau mười giây im lặng, cô đứng dậy, cầm lấy đóa hoa và gật đầu. Cô bảo rằng cô đồng ý chấp nhận một cuộc thử nghiệm yêu đương trong thời hạn ba tháng, để xem liệu hai hệ thống hoàn toàn khác biệt có thể vận hành song song hay không.
Mặc dù câu trả lời của cô khô khan như một bản hợp đồng, nhưng với Phó Thời Diễn, đó là chiến thắng rực rỡ nhất mà anh từng có. Anh đứng dậy, ôm lấy cô trước sự chứng kiến của toàn trường. Nhất Ninh để yên cho anh ôm, cô áp tai vào lồng ngực anh và ghi nhận: Nhịp tim đối tượng tăng vọt lên 110 nhịp mỗi phút, nhiệt độ cơ thể tăng 0.5 độ C. Đây là trạng thái hưng phấn cực độ.
Ở phía sau cánh gà, Cố Thần đứng trong bóng tối, bàn tay anh siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Anh nhìn thấy nụ cười đắc thắng của Phó Thời Diễn và sự ngây thơ đầy lý trí của Nhất Ninh. Anh cảm thấy một luồng điện xẹt qua lòng ngực, không phải là rung động, mà là nỗi đau của một người biết trước cơn bão sắp đến nhưng không thể ngăn cản con thuyền lao vào tâm bão. Anh biết rằng, khi một cuộc "thử nghiệm" bắt đầu bằng một lời cá cược, kết quả cuối cùng luôn là sự tan vỡ của những linh kiện quý giá nhất.
Đêm đó, trên diễn đàn trường, cái tên Thẩm Nhất Ninh và Phó Thời Diễn chiếm trọn các tiêu đề nóng nhất. Nhất Ninh trở về phòng, mở cuốn sổ tay và viết: "Giai đoạn thử nghiệm 01: Bắt đầu". Cô không hề biết rằng, chỉ cách đó vài trăm mét, tại phòng bao KTV mà đám bạn Thời Diễn đã đặt sẵn, một sự thật tàn khốc đang chờ đợi cô ở Chương 10.