Thẩm Nhất Ninh đứng trước gương trong phòng ký túc xá, trên tay là cuốn sách tâm lý học về hành vi con người mà cô mượn từ thư viện vào tối qua. Trang 142 ghi rõ: "Hẹn hò là một quá trình tương tác xã hội nhằm tìm kiếm sự tương đồng về cảm xúc thông qua các hoạt động giải trí". Cô nhìn xuống bộ quần áo đơn giản mình đang mặc, sau đó quyết định thắt lại dây giày một cách chỉn chu. Với cô, buổi tối hôm nay với Phó Thời Diễn không hẳn là một buổi hẹn hò, mà là một buổi "kiểm chứng thực địa" để xem liệu những lý thuyết trong sách có thực sự vận hành trên cơ thể cô hay không.
Phó Thời Diễn đợi cô ở cổng trường, hôm nay anh không lái xe thể thao mà chọn đi bộ. Anh dẫn cô đến một hội chợ khoa học kết hợp triển lãm nghệ thuật thị giác đang diễn ra ở ngoại ô thành phố. Đây là một sự lựa chọn thông minh của Thời Diễn sau khi đã nghiên cứu kỹ "hệ điều hành" của Nhất Ninh. Anh không đưa cô đến rạp phim ồn ào hay những nhà hàng nến hoa rực rỡ, anh đưa cô đến nơi mà cô có thể tự do phân tích những cấu trúc ánh sáng và thuật toán hiển thị.
Suốt buổi tối, Nhất Ninh duy trì một trạng thái quan sát cực kỳ tập trung. Cô lén đặt hai ngón tay lên cổ tay để kiểm tra mạch đập theo định kỳ mười lăm phút một lần. Trong sách có nói: "Khi ở cạnh người mình thích, nhịp tim sẽ tăng từ mười đến hai mươi nhịp mỗi phút do sự giải phóng adrenaline". Cô lẩm bẩm các con số trong miệng, cố gắng tìm kiếm sự thay đổi nhưng mọi thứ vẫn ở mức ổn định 72 nhịp mỗi phút.
Khi cả hai đứng trước một tác phẩm nghệ thuật kỹ thuật số mô phỏng sự chuyển động của các tinh vân, Phó Thời Diễn bất ngờ bước lại gần, bàn tay anh vô tình hay hữu ý chạm nhẹ vào mu bàn tay cô. Nhất Ninh ngay lập tức cứng người lại. Cô không lùi lại, mà đứng im để ghi nhận phản ứng. Cô cảm nhận được một luồng nhiệt từ tay anh truyền sang, và đột ngột, một cảm giác như có dòng điện nhẹ chạy qua khiến ngón tay cô khẽ run lên.
Phó Thời Diễn nghiêng đầu nhìn cô, dưới ánh sáng xanh huyền ảo của căn phòng triển lãm, gương mặt anh trở nên nhu hòa và sâu lắng hơn thường lệ. Anh hỏi cô đang nghĩ gì mà trông nghiêm túc đến thế. Nhất Ninh trả lời một cách thành thật rằng cô đang cố gắng xác định xem cảm giác run rẩy vừa rồi là do sự chênh lệch nhiệt độ môi trường hay là phản ứng sinh lý mang tên rung động. Câu trả lời của cô khiến Phó Thời Diễn ngẩn người ra một giây, rồi anh bật cười, một điệu cười không hề có sự chế nhạo mà đầy vẻ dung túng.
Anh cầm lấy tay cô, lần này là nắm chặt lấy, rồi bảo rằng nếu cô muốn học cách rung động thì không nên dùng sách hướng dẫn, mà hãy dùng trái tim. Anh đưa tay cô đặt lên ngực trái của mình, nơi nhịp tim của anh đang đập liên hồi, nhanh hơn mức bình thường rất nhiều. Anh nói rằng hãy để anh làm mẫu cho cô thấy một hệ thống khi bị rung động thực sự sẽ vận hành như thế nào.
Nhất Ninh nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Thời Diễn. Lần đầu tiên, cô quên mất việc đếm nhịp mạch của chính mình. Cô nhận ra rằng có những biến số trong cuộc sống không thể giải thích bằng công thức, và có những cảm xúc không thể tìm thấy trong bất kỳ cuốn sách hướng dẫn nào. Ở phía xa, giữa dòng người qua lại, Cố Thần đứng lặng lẽ dưới bóng một cây cột lớn. Anh nhìn thấy hai bàn tay đang nắm chặt của họ, thấy ánh mắt bối rối lần đầu xuất hiện của Nhất Ninh, và anh biết rằng mình đã chậm chân trong việc ngăn cản ngọn lửa này tiếp cận con mèo đen của anh.