MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Chủ Của TôiChương 1

Cậu Chủ Của Tôi

Chương 1

735 từ · ~4 phút đọc

Dinh thự họ Trần nằm tách biệt trên một ngọn đồi, bao phủ bởi những rặng thông già và lớp sương mù bảng lảng của vùng ngoại ô. Đó là một kiến trúc cổ kính, uy nghiêm với những bức tường đá xám lạnh và những ô cửa sổ cao vút, gợi lên vẻ quyền quý nhưng cũng đầy u ám của một gia tộc có lịch sử lâu đời.

Diệp Hạ đứng trước cổng sắt cao quá đầu người, bàn tay nhỏ bé siết chặt quai chiếc túi xách sờn cũ. Cô hít một hơi thật sâu, cố ngăn sự run rẩy trong lồng ngực. Ở tuổi hai mươi, khi bạn bè cùng trang lứa đang tận hưởng giảng đường, cô lại phải ký vào bản hợp đồng phục dịch vô thời hạn để gánh vác món nợ khổng lồ của gia đình.

— "Cô là Diệp Hạ?"

Tiếng gọi khô khốc của bà quản gia Kim khiến cô giật mình. Bà đứng đó, trong bộ đồng phục đen sẫm phẳng phiu không một nếp nhăn, ánh mắt sắc lẹm như muốn soi thấu qua lớp áo sơ mi trắng đơn giản của cô.

— "Dạ, là con." — Diệp Hạ cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng.

— "Đi theo tôi. Ở đây có những quy tắc không được phép sai phạm. Điều quan trọng nhất: Không bao giờ được đặt chân vào tầng ba nếu không có lệnh, và tuyệt đối không được nhìn thẳng vào mắt Cậu chủ."

Diệp Hạ lẳng lặng bước theo sau, đôi mắt tò mò khẽ liếc nhìn không gian bên trong. Dinh thự yên tĩnh đến lạ kỳ, chỉ có tiếng đế giày cao gót của bà Kim gõ xuống sàn đá cẩm thạch nghe đều đặn và khô khốc. Không gian nồng đượm mùi gỗ đàn hương lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ của những món đồ cổ đắt giá. Sự sang trọng ở đây không hào nhoáng, nó mang màu sắc của sự thống trị và sự kìm kẹp.

Sau khi thay bộ đồng phục hầu gái với chiếc tạp dề trắng tinh khôi, Diệp Hạ được giao nhiệm vụ đầu tiên: Mang trà lên thư phòng của Cậu chủ.

Đứng trước cánh cửa gỗ lim chạm khắc tinh xảo ở cuối hành lang, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô khẽ gõ cửa, bên trong vọng lại một giọng nói trầm thấp, mang theo chút lười nhác nhưng đầy uy quyền:

— "Vào đi."

Cánh cửa mở ra, mùi thuốc lá bạc hà quyện cùng mùi sách cũ xộc thẳng vào khứu giác. Trần Dạ Tước đang ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên đường nét gương mặt sắc sảo như tạc tượng. Anh không mặc vest chỉnh tề như những bức ảnh cô từng thấy, mà chỉ diện chiếc áo sơ mi đen phanh rộng hai khuy cổ, để lộ vùng da đồng hun và xương quai xanh nam tính.

Diệp Hạ cúi gầm mặt, run rẩy đặt khay trà xuống bàn. Những ngón tay cô vì quá căng thẳng mà khẽ chạm vào cạnh tách sứ, tạo nên một tiếng "cạch" nhẹ.

— "Ngẩng mặt lên." — Dạ Tước lên tiếng, âm thanh không cao nhưng khiến cô không thể khước từ.

Diệp Hạ chậm chạp ngước nhìn. Trong giây phút ấy, ánh mắt cô va phải đôi đồng tử sâu thẳm, lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông của anh. Anh không nhìn cô như nhìn một người làm, mà như đang đánh giá một món đồ chơi mới vừa được đưa vào lãnh địa của mình.

Dạ Tước thong thả tựa lưng ra ghế, ánh mắt chậm rãi lướt từ khuôn mặt thanh tú đến đôi môi đang mím chặt vì lo sợ của cô. Một nụ cười nửa miệng đầy ám muội hiện lên, anh vươn tay, những ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ.

— "Diệp Hạ... Một cái tên đẹp. Hy vọng em sẽ không nhanh chán như những người trước."

Câu nói lửng lơ của anh khiến cô rùng mình. Trong không gian đặc quánh sự áp chế này, Diệp Hạ cảm nhận rõ ràng rằng: Kể từ khoảnh khắc bước vào cánh cửa này, cuộc đời cô đã không còn thuộc về chính mình nữa. Cô đã chính thức bước vào lồng giam của một con quái vật mang gương mặt thiên thần.