MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Chủ Của TôiChương 2

Cậu Chủ Của Tôi

Chương 2

771 từ · ~4 phút đọc

Đêm đầu tiên tại dinh thự họ Trần đối với Diệp Hạ dài đằng đẵng như một thế kỷ. Cô nằm trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp ở khu nhà dành cho gia nhân, tai vẫn văng vẳng giọng nói trầm thấp của Dạ Tước. Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa kịp xua tan lớp sương mù trên đỉnh đồi, Diệp Hạ đã bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa khô khốc của bà Kim.

— "Cậu chủ dậy rồi. Từ hôm nay, cô sẽ là người hầu thân cận, phụ trách việc thay đồ và chuẩn bị bồn tắm cho cậu."

Diệp Hạ sững sờ, chiếc khăn tay trong lòng bàn tay bị cô siết chặt đến nhăm nhúm. Việc "thay đồ" vốn dĩ là điều cô chưa bao giờ dám nghĩ tới trong bản hợp đồng này.

Khi cô bước vào phòng ngủ của Dạ Tước, căn phòng vẫn còn nồng đượm mùi hương nam tính đặc trưng. Rèm cửa xám tro kéo kín, chỉ để lọt một vài tia nắng yếu ớt. Dạ Tước đang đứng trước gương lớn, chiếc áo choàng tắm bằng lụa thắt hờ ngang hông, để lộ khuôn ngực vạm vỡ với những múi cơ săn chắc ẩn hiện sau làn vải mỏng.

— "Đứng đó làm gì? Lại đây." — Anh không ngoảnh đầu lại, chỉ nhìn cô qua sự phản chiếu của tấm gương.

Diệp Hạ run rẩy tiến lại gần. Bàn tay nhỏ bé của cô chạm vào vạt áo lụa của anh, cố gắng giữ khoảng cách an toàn nhất có thể. Nhưng hơi nóng từ cơ thể Dạ Tước tỏa ra như một thỏi nam châm, cứ thế hút lấy sự tỉnh táo của cô.

— "Thưa cậu... con giúp cậu mặc sơ mi."

Cô cầm chiếc áo sơ mi lụa trắng đã được là phẳng phiu, nhón chân giúp anh khoác vào. Vì khoảng cách quá gần, đầu mũi của cô gần như chạm vào lồng ngực anh. Diệp Hạ có thể nghe rõ tiếng tim đập trầm ổn của Dạ Tước, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn trong lồng ngực cô.

Bất ngờ, Dạ Tước cúi xuống, một tay anh lười nhác đút vào túi quần, tay kia đột ngột nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với ánh mắt sâu hoắm của mình.

— "Em quên quy tắc rồi sao? Đừng run rẩy trước mặt tôi." — Giọng anh thấp xuống, mang theo một loại ma lực khó cưỡng — "Ở đây, tôi là luật lệ. Sự phục tùng của em không chỉ là làm việc, mà là phải làm tôi thấy hài lòng."

Ngón tay cái của anh lướt nhẹ qua vành tai cô, rồi dừng lại ở hõm cổ nhạy cảm. Cảm giác thô ráp từ những vết chai tay của một người đàn ông thượng lưu khiến Diệp Hạ rùng mình, một luồng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng khiến đôi chân cô bỗng chốc trở nên yếu ớt.

— "Cài khuy cho tôi." — Anh buông cằm cô ra, nhưng khoảng cách vẫn không hề nới lỏng.

Bàn tay Diệp Hạ bắt đầu làm việc. Những chiếc khuy ngọc trai nhỏ xíu bỗng trở nên khó bảo vô cùng. Cô luống cuống, ngón tay vô tình chạm vào làn da nóng hổi ở bụng anh. Ngay lập tức, Dạ Tước hít sâu một hơi, cơ bụng anh co thắt lại dưới sự đụng chạm vô ý đó.

Không gian trong phòng bỗng chốc đặc quánh lại. Tiếng vải sột soạt, tiếng thở dốc bị nén lại của Diệp Hạ hòa quyện vào nhau. Dạ Tước hơi cúi đầu, môi anh kề sát màng nhĩ cô, thì thầm bằng chất giọng ám muội:

— "Tay em... đang run đấy, Diệp Hạ. Em đang sợ tôi, hay đang cảm thấy điều gì khác?"

Diệp Hạ nín thở, gương mặt đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu. Cô không dám trả lời, chỉ biết cúi đầu thật thấp, cố gắng hoàn thành cái khuy cuối cùng. Nhưng cô không hề hay biết, từ góc độ của Dạ Tước, anh có thể nhìn thấy trọn vẹn bờ vai gầy trắng ngần và sự bối rối đầy thanh khiết của cô – một thứ hương vị mà anh chưa từng nếm trải ở bất kỳ người đàn bà sành sỏi nào trước đây.

— "Xong... xong rồi thưa cậu." — Cô lí nhí, định lùi lại thì một bàn tay to lớn đã nhanh hơn, siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh cô vào lòng anh.

— "Quy tắc cuối cùng cho ngày hôm nay: Khi chưa có lệnh của tôi, em không được phép rời đi."