Sau đêm mưa điên cuồng bên cửa sổ, Diệp Hạ dường như rơi vào một trạng thái lơ lửng. Cơ thể cô đầy rẫy những vết bầm tím nhạt – kết quả của sự chiếm hữu không kìm chế từ Dạ Tước. Anh không còn che giấu sự điên rồ của mình nữa. Trong tòa dinh thự này, ánh mắt anh nhìn cô đã thay đổi, nó không còn là cái nhìn của một chủ nhân đối với gia nhân, mà là cái nhìn của một kẻ cai ngục đối với món bảo vật quý giá nhất trong lồng kính.
Buổi tối hôm ấy, Dạ Tước gọi cô vào phòng làm việc. Nhưng lần này, anh không bắt cô pha trà hay dọn dẹp. Anh đang đứng trước một lồng chim bằng vàng ròng đặt ở góc phòng, bên trong là một con chim sơn ca nhỏ bé đang tuyệt vọng đập cánh.
— "Em có thấy nó tội nghiệp không?" — Dạ Tước lên tiếng, giọng anh trầm thấp, lạnh lẽo đến gai người.
Diệp Hạ tiến lại gần, lí nhí: — "Nó... nó nên được bay về với bầu trời, thưa cậu chủ."
Dạ Tước quay phắt lại, bàn tay anh nhanh như chớp siết lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi đồng tử đang co rút lại của mình.
— "Bay đi? Để nó bị diều hâu xé xác hay chết đói trong cơn bão sao?" — Anh cười nhạt, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn — "Ở trong lồng vàng này, nó có thức ăn ngon, có sự bảo vệ. Và quan trọng nhất... nó chỉ thuộc về một mình tôi."
Anh buông cằm cô ra, nhưng ngay lập tức vòng tay ra sau, ôm chặt lấy eo cô từ phía sau, ép lưng cô dán sát vào lồng ngực mình. Anh khẽ khàng đặt môi lên vành tai cô, thì thầm những lời mà Diệp Hạ cảm thấy như đó chính là lời của quỷ dữ:
— "Diệp Hạ, đừng bao giờ có ý định rời xa tôi. Ngay cả khi em chết, tro cốt của em cũng phải được rải trong khu vườn của Trần gia. Em hiểu chứ?"
Bàn tay anh bắt đầu không an phận, luồn vào bên dưới lớp áo đồng phục, mơn trớn vùng bụng phẳng lì rồi tiến dần lên trên. Diệp Hạ run rẩy, hơi thở trở nên khó khăn. Sự chiếm hữu của anh không còn là sự lãng mạn, nó là một bóng đen quyền lực đang nuốt chửng lấy sự tự do của cô.
— "Cậu chủ... cậu làm con sợ..." — Cô nấc nghẹn.
— "Sợ tôi là đúng." — Dạ Tước xoay người cô lại, ép cô ngồi lên chiếc bàn làm việc gỗ mun lớn. Anh gạt phăng mọi giấy tờ xuống sàn, tiếng giấy bay xào xạc tạo nên một bầu không khí hỗn loạn — "Bởi vì nỗi sợ sẽ khiến em không bao giờ dám phản bội tôi. Tôi sẽ khiến em không chỉ sợ, mà còn phải nghiện sự đau đớn mà tôi mang lại."
Anh thô bạo xé toạc chiếc khuy áo trên cùng của cô. Trong ánh đèn thư phòng mờ ảo, Dạ Tước nhìn cô với ánh mắt vừa yêu thương vừa tàn nhẫn. Anh bắt đầu dùng những nụ hôn nặng nề đánh dấu lên làn da cô, mỗi nơi anh đi qua đều để lại cảm giác bỏng rát.
Diệp Hạ cảm thấy mình như con chim sơn ca kia, bị nhốt trong chiếc lồng vàng mang tên tình yêu của Dạ Tước. Cô nhận ra rằng, anh không chỉ muốn cơ thể cô, mà anh muốn bẻ gãy ý chí của cô, để cô hoàn toàn lệ thuộc vào anh, cả về thể xác lẫn linh hồn.
Đêm đó, trong thư phòng ngập tràn mùi giấy cũ và mùi dục vọng nồng đậm, Diệp Hạ đã nghe thấy tiếng vỡ vụn của chính mình. Sự cấm kỵ bây giờ đã biến thành một loại xiềng xích ngọt ngào mà cô không cách nào tháo gỡ.