MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Chủ Của TôiChương 12

Cậu Chủ Của Tôi

Chương 12

623 từ · ~4 phút đọc

Cơn mưa mùa hạ ập đến bất ngờ, không báo trước. Những hạt mưa nặng trĩu đập liên hồi vào mặt kính của phòng trà, tạo nên một bản nhạc hỗn loạn che lấp đi tiếng thở dốc bên trong. Gió rít qua khe cửa, làm những tấm rèm lụa bay phấp phới, mang theo hơi nước lành lạnh tạt vào da thịt Diệp Hạ.

Cô khẽ rùng mình. Cảm giác lạnh lẽo của nước mưa và sự nóng bỏng từ bàn tay Dạ Tước tạo nên một sự tương phản đến nghẹt thở.

— "Lạnh sao?" — Dạ Tước khàn giọng hỏi, nhưng vòng tay anh không hề nới lỏng, trái lại còn siết chặt hơn, như muốn khảm cô vào cơ thể mình.

Anh đứng dậy, một tay bế bổng cô lên, bước về phía cửa sổ lớn sát đất. Diệp Hạ hốt hoảng bám chặt lấy cổ anh, chiếc váy lụa trắng bị nước mưa tạt vào thấm đẫm, trở nên trong suốt và dính chặt vào cơ thể, lộ ra tất cả những gì vốn nên được che giấu.

Dạ Tước đặt cô ngồi lên bệ cửa sổ bằng đá lạnh toát. Phía sau lưng cô là màn mưa trắng xóa và sấm chớp rạch ngang trời, còn phía trước mặt là đôi mắt sâu thẳm, chứa đựng một cơn bão lòng còn dữ dội hơn cả thiên nhiên ngoài kia.

— "Nhìn đi, Diệp Hạ. Ngoài kia là thế giới mà em từng thuộc về. Nhưng ở đây..." — Anh dùng đôi bàn tay to lớn ép chặt hai đùi cô sang hai bên, chen người vào giữa — "...chỉ có tôi và em."

Một tia chớp lóe sáng, rọi thẳng vào gương mặt đầy dục niệm của Dạ Tước. Anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy giáng xuống, mang theo vị đắng nồng của rượu và sự chiếm hữu cực đoan. Diệp Hạ run rẩy, đôi tay nhỏ bé của cô ướt đẫm nước mưa, luồn vào mái tóc anh, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa trong cơn say cuồng dại này.

Chiếc váy lụa trắng giờ đây đã hoàn toàn phản bội cô. Nó không còn là trang phục, mà là một lớp màng mỏng manh chỉ làm tăng thêm sự kích thích cho những đụng chạm của Dạ Tước. Anh thong thả lướt đôi bàn tay dọc theo đôi chân thon dài của cô, tiến dần lên vùng nhạy cảm đang run rẩy vì cả lạnh lẫn kích thích.

— "Thưa cậu... con... con không chịu nổi nữa..." — Diệp Hạ thốt lên trong hơi thở ngắt quãng. Cảm giác đá lạnh dưới mông và hơi nóng của anh phía trên khiến cô như bị xé làm hai nửa.

— "Hãy nhớ lấy cảm giác này." — Dạ Tước thì thầm sát môi cô, ngón tay anh chạm vào vùng cấm địa đã sớm ẩm ướt — "Mưa có thể gột rửa mọi thứ, nhưng dấu ấn của tôi trên người em, cả đời này em cũng không rửa sạch được."

Sấm sét nổ vang, và trong khoảnh khắc đó, Dạ Tước hoàn toàn chiếm lấy cô ngay bên khung cửa sổ lộng gió. Diệp Hạ ngửa cổ, tiếng thét nhỏ bị tiếng mưa vùi lấp. Cô chỉ thấy một màu trắng xóa của mưa và cảm giác da thịt va chạm mãnh liệt, hòa quyện vào nhau như muốn tan chảy dưới sự tàn bạo đầy ngọt ngào của người đàn ông này.

Đêm đó, cơn mưa kéo dài không dứt, cũng như cuộc hoan lạc bên cửa sổ dường như chẳng có hồi kết. Diệp Hạ nhận ra, mình không chỉ là người hầu, mà đã trở thành một phần linh hồn bị giam cầm trong cơn bão mang tên Trần Dạ Tước.