Sáng hôm sau, khi Diệp Hạ vừa hoàn thành việc dọn dẹp thư phòng, cô thấy trên giường của mình xuất hiện một chiếc hộp bằng gỗ bọc nhung tinh xảo. Bên trong là một chiếc váy bằng lụa trắng cao cấp, chất vải mỏng tang và mịn màng như nước, với những đường cắt xẻ táo bạo ở phần lưng và vòng eo.
Đi kèm với nó là một mẩu giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa của Dạ Tước: "Mặc nó vào và đến gặp tôi ở phòng trà phía Tây lúc 8 giờ tối."
Diệp Hạ cầm chiếc váy lên, lòng bàn tay cô run rẩy. Đây không phải đồng phục hầu gái. Nó là trang phục của một người tình, một thứ gì đó vượt xa ranh giới của sự phục dịch thông thường.
Đúng 8 giờ tối, cô bước vào phòng trà phía Tây – nơi có tầm nhìn hướng ra khu vườn hồng đầy gai. Dạ Tước đang ngồi trên chiếc ghế bành bằng da, trên tay cầm một ly rượu vang màu huyết dụ. Khi nhìn thấy Diệp Hạ bước ra từ bóng tối trong chiếc váy lụa trắng, đôi mắt anh nheo lại, rực cháy một tia nhìn không hề che giấu sự thèm khát.
Chiếc váy ôm sát lấy từng đường cong cơ thể cô, làn lụa trắng tinh khôi càng làm nổi bật làn da mật ngọt và vẻ thanh khiết của Diệp Hạ. Tuy nhiên, nó lại quá mỏng, đến mức mỗi bước đi của cô đều khiến trái tim anh đập dồn dập vì những ẩn hiện đầy khiêu khích bên dưới lớp vải.
— "Lại đây." — Dạ Tước đặt ly rượu xuống, giọng nói trầm khàn đầy áp lực.
Diệp Hạ tiến lại gần, gót giày cao gót khiến cô chưa quen, bước đi hơi chao đảo. Khi cô đứng trước mặt anh, Dạ Tước vươn tay kéo mạnh cô ngồi lên đùi mình. Một bàn tay anh ôm trọn lấy vòng eo mảnh khảnh, bàn tay kia trượt dọc theo đường xẻ sâu ở lưng váy, chạm vào làn da trần lạnh lẽo của cô.
— "Em có biết mình đẹp đến mức nào trong bộ dạng này không?" — Anh thì thầm, hơi thở nồng mùi rượu phả vào hõm cổ cô — "Màu trắng rất hợp với em... nó nhắc tôi nhớ rằng tôi muốn làm bẩn nó đến nhường nào."
Diệp Hạ rùng mình, đôi tay cô vô thức đặt lên vai anh để giữ thăng bằng. Chiếc váy lụa quá trơn, khiến mỗi cử động nhỏ của cô đều như một sự cọ xát trực tiếp vào cơ thể nóng rực của anh.
— "Cậu chủ... sao lại bắt con mặc thứ này?" — Cô lí nhí, gương mặt đỏ bừng.
— "Vì tôi muốn em biết rằng, dù em có mặc gì đi nữa, em vẫn là của tôi." — Dạ Tước bất ngờ xoay người cô lại, ép cô đối diện với anh. Anh dùng ngón tay cái miết mạnh lên làn môi mọng của cô — "Đêm nay, tôi sẽ không đóng vai một người chủ nhân nhân từ nữa."
Anh bắt đầu kéo một bên dây váy mỏng manh của cô xuống, để nó tuột khỏi bờ vai gầy. Trong không gian tĩnh lặng của phòng trà, tiếng lụa trượt trên da thịt nghe thật ám muội. Dạ Tước cúi xuống, nụ hôn của anh đánh dấu lên vùng da vai trắng ngần, sâu và đậm hơn mọi khi.
Diệp Hạ nhắm mắt lại, cảm nhận sự xâm chiếm của lụa và dục vọng. Cô nhận ra mình không còn đường lui. Trong chiếc váy trắng này, cô chính thức trở thành món quà quý giá nhất, bị giam cầm trong sự cưng chiều tàn nhẫn của Dạ Tước.