MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Chủ Của TôiChương 10

Cậu Chủ Của Tôi

Chương 10

592 từ · ~3 phút đọc

Sự giận dữ của Dạ Tước không phải là cơn bão tố ồn ào, nó là dòng nước ngầm lạnh buốt và nghẹt thở. Anh ép chặt Diệp Hạ vào cánh cửa gỗ, đôi bàn tay to lớn siết lấy hai cổ tay cô, ghim chặt chúng phía trên đỉnh đầu.

— "Cậu chủ... đau..." — Diệp Hạ khẽ rên rỉ, đôi mắt ngấn nước nhìn anh cầu khẩn.

Nhưng Dạ Tước như không nghe thấy. Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hơi thở nồng mùi rượu và thuốc lá phả vào làn da nhạy cảm của cô như muốn thiêu cháy mọi sự phản kháng. Anh không hôn, mà là cắn nhẹ vào xương quai xanh của cô, để lại một dấu vết đỏ thẫm — một dấu ấn đánh dấu lãnh thổ rõ rệt trước sự nhòm ngó của kẻ khác.

— "Đau mới giúp em nhớ rằng em thuộc về ai." — Anh ngẩng lên, đôi mắt đỏ vằn nhìn xoáy vào cô — "Gia Huy là kẻ tàn độc hơn em tưởng. Hắn nhìn em không phải vì thích, mà vì hắn muốn tìm ra điểm yếu của tôi. Em có hiểu không?"

Diệp Hạ run rẩy gật đầu, những giọt nước mắt lăn dài xuống gò má. Cô hiểu, cô chính là "điểm yếu" duy nhất trong tòa thành kiên cố mà anh đã dày công xây dựng.

Dạ Tước buông cổ tay cô ra, nhưng thay vào đó, anh tháo chiếc cà vạt lụa đen trên cổ mình. Trong ánh sáng mờ ảo của đêm tối, anh chậm rãi quấn nó quanh hai cổ tay của cô, thắt một nút thắt vừa đủ chặt để cô không thể thoát ra, nhưng cũng đủ dịu dàng để không làm tổn thương làn da mỏng manh.

— "Tối nay, em không cần phải đi đâu cả. Đây là nơi duy nhất an toàn cho em."

Anh nhấc bổng cô lên, đặt cô xuống giữa chiếc giường rộng lớn. Diệp Hạ cảm thấy mình như một món quà bị gói kín, hoàn toàn phục tùng và bất lực dưới sự kiểm soát của anh. Dạ Tước không vội vã chiếm đoạt, anh nằm xuống bên cạnh, kéo cô vào lòng, để đầu cô tựa trên lồng ngực vững chãi của mình.

— "Nghe này, Diệp Hạ. Kể từ đêm nay, mỗi khi có kẻ lạ đến dinh thự, em phải ở lì trong phòng này. Đừng để bất kỳ ai thấy em, đừng để bất kỳ ai chạm vào em. Nếu không..." — Anh dừng lại, bàn tay lướt nhẹ từ sống lưng xuống vùng hông của cô — "...tôi sẽ không chỉ phạt em nhẹ nhàng thế này đâu."

Tiếng mưa ngoài kia vẫn rơi rả rích, như tiếng lòng đầy dậy sóng của Diệp Hạ. Cô cảm nhận được nhịp tim của Dạ Tước — nó đập dồn dập, chất chứa sự lo âu và tình yêu chiếm hữu điên cuồng. Sự cấm kỵ của mối quan hệ này giờ đây không chỉ nằm ở địa vị, mà còn nằm ở sự sinh tồn.

Cô khẽ rúc sâu vào vòng tay anh, cảm nhận sự an toàn kỳ lạ trong sự kìm kẹp này. Diệp Hạ biết, mình đã thực sự trở thành "con chim trong lồng" của Dạ Tước, nhưng trớ trêu thay, cô lại không hề muốn bay đi.

— "Con sẽ nghe lời... thưa cậu chủ." — Cô thì thầm, nụ hôn nồng cháy của anh ngay lập tức giáng xuống như một sự hồi đáp cho lòng trung thành tuyệt đối của cô.