MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Chủ Của TôiChương 9

Cậu Chủ Của Tôi

Chương 9

756 từ · ~4 phút đọc

Bầu không khí căng thẳng tại dinh thự họ Trần càng trở nên ngột ngạt hơn khi một chiếc xe sang trọng đỗ xịch trước sảnh chính vào buổi chiều muộn. Khách đến là Lâm Gia Huy – một thiếu gia có tiếng ăn chơi và cũng là đối tác làm ăn lâu đời của gia tộc họ Trần. Khác với vẻ trầm mặc, lạnh lẽo của Dạ Tước, Gia Huy mang theo sự phóng túng và ánh mắt luôn rình rập những điều mới lạ.

Dạ Tước tiếp khách tại sảnh phụ. Diệp Hạ trong bộ đồng phục hầu gái chỉnh tề, đầu hơi cúi, đôi tay run rẩy bưng khay rượu vang bước vào. Cô cảm nhận được ánh mắt của Gia Huy như những cái chạm dính dớp lướt trên cơ thể mình ngay khi cô vừa xuất hiện.

— "Chà, Dạ Tước, cậu giấu kỹ thật đấy." — Gia Huy nhấp một ngụm rượu, ánh mắt không rời khỏi đôi chân thon dài của Diệp Hạ ẩn sau lớp váy đen — "Tìm đâu ra một cực phẩm thanh thuần thế này? Nhìn đôi mắt kia xem, cứ như một con thỏ nhỏ đang sợ hãi vậy."

Dạ Tước vẫn thong thả xoay nhẹ ly rượu trong tay, gương mặt không chút biểu cảm, nhưng những đầu ngón tay anh đã siết chặt lại đến trắng bệch.

— "Chỉ là một món đồ mới dùng để pha trà. Đừng bận tâm." — Giọng anh lạnh lùng, cố tình hạ thấp giá trị của cô để đánh lạc hướng người bạn cáo già.

Nhưng Gia Huy không dễ dàng bỏ qua. Khi Diệp Hạ tiến lại gần để rót thêm rượu, hắn cố tình vươn tay ra, những ngón tay thô bạo lướt qua mu bàn tay cô, rồi bất ngờ nắm chặt lấy.

— "Rót rượu mà run thế này sao? Để anh dạy em nhé..." — Gia Huy cười cợt, kéo mạnh Diệp Hạ về phía hắn.

"Choảng!" — Chiếc ly trên tay Dạ Tước bị đặt mạnh xuống bàn đá, âm thanh khô khốc khiến cả căn phòng đông cứng lại. Một luồng sát khí rùng rợn tỏa ra từ phía Cậu chủ khiến Gia Huy bất giác nới lỏng tay.

— "Tay tôi không thích người khác chạm vào đồ của mình, Gia Huy." — Dạ Tước đứng dậy, bước đến đứng chắn giữa Diệp Hạ và vị khách lạ. Anh không nhìn cô, nhưng bàn tay anh đã đặt lên vai cô, một sự khẳng định chủ quyền đầy ngạo nghễ.

Gia Huy hơi sững lại, rồi cười khẩy: — "Ồ, tôi quên mất tính chiếm hữu của cậu. Được thôi, chỉ là đùa một chút. Nhưng nhìn cô bé này... tôi cứ thấy quen mắt lắm. Hình như rất giống gã quản gia cũ đã mất tích thì phải?"

Tim Diệp Hạ như ngừng đập. Lời nói của Gia Huy mang theo sự khiêu khích rõ rệt, hắn đang ngầm nhắc nhở rằng bí mật về cha cô có kẻ khác đang nắm giữ.

Dạ Tước không hề nao núng, anh nghiêng đầu, ghé sát tai Gia Huy, nói bằng một âm lượng chỉ đủ hai người nghe nhưng đầy sự đe dọa: — "Nếu muốn giữ cái lưỡi để uống rượu, thì tốt nhất đừng nhắc lại những chuyện đã cũ. Diệp Hạ, mang bình rượu này vào trong phòng tôi. Tôi sẽ 'dạy bảo' lại em sau."

Diệp Hạ vội vã cúi đầu, ôm lấy bình rượu rồi chạy nhanh khỏi sảnh. Khi bước chân đã lên đến tầng ba, cô tựa lưng vào cánh cửa phòng ngủ của anh, hơi thở dồn dập. Cô biết, sự xuất hiện của Gia Huy không đơn giản là một cuộc viếng thăm. Hắn chính là quân cờ mà những kẻ đứng sau Trần Gia phái đến để thử thách Dạ Tước.

Vài phút sau, cửa phòng bật mở. Dạ Tước bước vào với gương mặt tối sầm. Anh không nói một lời, thô bạo đẩy cô vào vách tường lạnh lẽo, nụ hôn nồng nặc mùi rượu vang và sự tức giận giáng xuống môi cô như một sự trừng phạt.

— "Em đã nhìn hắn ta đúng không?" — Anh khàn giọng, đôi mắt đỏ rực vì ghen tuông và lo sợ — "Tôi đã bảo em chỉ được phép nhìn tôi thôi mà!"

Sự khiêu khích của khách lạ đã vô tình thổi bùng lên ngọn lửa chiếm hữu cực đoan của Dạ Tước, khiến anh không còn muốn che giấu sự điên cuồng của mình dành cho cô nữa.