MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Chủ Của TôiChương 8

Cậu Chủ Của Tôi

Chương 8

771 từ · ~4 phút đọc

Ánh sáng mờ mịt của ngày mới len lỏi qua khe rèm, nhưng căn phòng tầng ba vẫn chìm trong một sự tĩnh lặng đầy dư vị. Diệp Hạ tỉnh dậy với cảm giác đau nhức âm ỉ khắp cơ thể, lớp chăn lụa bao phủ lấy làn da vẫn còn vương lại hơi ấm của Dạ Tước. Cô quay sang, thấy anh đã dậy từ lúc nào, đang đứng bên cửa sổ với một chiếc áo choàng tắm đen tuyền, trên tay là điếu thuốc lá cháy dở.

Khói thuốc bạc hà lẩn quất trong không gian, che mờ đi gương mặt vốn đã rất khó đoán của anh.

— "Dậy rồi sao?" — Dạ Tước không ngoảnh lại, nhưng giọng nói trầm đục của anh khiến Diệp Hạ giật mình, vội vã kéo chăn che kín bờ vai trần.

— "Thưa cậu... con..." — Tiếng cô khản đặc. Những ký ức về sự cuồng nhiệt đêm qua ùa về khiến mặt cô nóng bừng.

Dạ Tước dập tắt điếu thuốc, chậm rãi bước về phía giường. Anh ngồi xuống cạnh cô, đôi mắt thâm trầm nhìn vào những dấu vết đỏ hồng vẫn còn hằn trên cổ và vai cô – chứng tích của sự chiếm hữu không kiềm chế. Anh đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc rối của cô, hành động dịu dàng một cách lạ thường nhưng lời nói lại mang theo sự lạnh lẽo của thực tế:

— "Đừng nghĩ rằng sau đêm nay, mọi thứ sẽ khác đi. Ở ngôi nhà này, những gì em thấy chỉ là phần nổi của tảng băng trôi. Họ Trần không giữ lại những người hầu biết quá nhiều."

Diệp Hạ sững người. Câu nói của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào trái tim đang rung động của cô. Cô nhận ra, sự nồng nàn đêm qua có lẽ chỉ là một cách để anh giải tỏa sự bí bách trong tòa lâu đài u ám này.

— "Cậu... cậu đang giấu điều gì sao?" — Cô lấy hết can đảm để hỏi.

Dạ Tước im lặng hồi lâu, rồi anh đứng dậy, đi về phía bức tường gỗ phía sau giường. Anh nhấn vào một cái lẫy bí mật, và một cánh cửa nhỏ hiện ra, dẫn lối vào một gian phòng chứa đầy những hồ sơ cũ và những bức chân dung phủ bụi.

— "Gia tộc này được xây dựng trên sự lừa dối và những bản hợp đồng máu." — Anh cầm lấy một bức ảnh cũ của người quản gia trước đây, cũng chính là cha của Diệp Hạ — "Em nghĩ vì sao gia đình em lại nợ nần chồng chất đến mức phải bán con gái vào đây? Vì sao cha em lại đột ngột biến mất?"

Diệp Hạ cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Những bức ảnh, những con số nợ được kê khai một cách vô lý hiện ra trước mắt. Cha cô không hề thua cờ bạc như bà nội từng nói, ông đã bị gài bẫy vào một dự án ma của Trần Gia để trở thành kẻ thế thân.

— "Tôi giữ em lại bên mình không chỉ vì sự khao khát cơ thể." — Dạ Tước tiến lại sát cô, bàn tay anh siết lấy bả vai cô, khiến cô cảm thấy vừa đau đớn vừa an toàn — "Tôi giữ em lại để bảo vệ em khỏi chính người của gia tộc tôi. Nếu họ biết em đã chạm vào trái tim tôi, họ sẽ tiêu diệt em như cách họ đã làm với cha em."

Diệp Hạ bàng hoàng. Hóa ra, sự chiếm hữu cực đoan của anh, những hình phạt "trêu chọc" và cả việc ép cô làm người hầu riêng... đều là một tấm màn che mắt để anh có thể danh chính ngôn thuận giữ cô trong tầm mắt mình 24/24.

— "Cậu chủ... cậu đang bảo vệ con?" — Nước mắt cô trào ra.

Dạ Tước không trả lời trực tiếp. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đau đớn lên trán cô.

— "Kể từ giờ, trước mặt người ngoài, hãy tiếp tục là một cô hầu gái phục tùng và sợ hãi. Còn khi chỉ có hai chúng ta... hãy nhớ rằng em là bí mật quý giá nhất của tôi."

Sự thật về Trần Gia như một bóng đen bao phủ lên tình yêu vừa mới chớm nở. Diệp Hạ hiểu rằng, từ nay cô không chỉ đấu tranh với dục vọng của bản thân, mà còn phải cùng anh bước đi trên sợi dây thừng mong manh của một âm mưu gia tộc tàn độc.