Nụ hôn của Dạ Tước mang theo sự cuồng nhiệt của một kẻ đã kìm nén quá lâu, nó mạnh mẽ đến mức khiến Diệp Hạ cảm thấy như oxy trong lồng ngực mình đang dần cạn kiệt. Cô bị cuốn vào một cơn xoáy cảm xúc lạ lẫm, nơi mà sự sợ hãi ban đầu dần bị thay thế bởi một loại khoái cảm tê dại, lan tỏa từ đầu lưỡi đến từng đầu ngón chân.
Khi anh rời môi cô, cả hai đều thở dốc. Ánh mắt Dạ Tước trong bóng tối không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, nó rực cháy một thứ dục vọng nguyên thủy.
— "Em có biết mình đang làm gì không, Diệp Hạ?" — Anh khàn giọng, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
— "Con... con..." — Diệp Hạ run rẩy, đôi môi sưng mọng khẽ mấp máy. Cô muốn nói rằng điều này là sai trái, rằng cô chỉ là một người hầu đến đây để trả nợ, nhưng hơi ấm từ cơ thể anh khiến mọi lý lẽ đều trở nên vô nghĩa.
Dạ Tước không đợi cô trả lời. Anh bắt đầu gỡ bỏ những chiếc khuy áo đồng phục của cô, từng cái một, một cách chậm rãi và đầy kiêu ngạo. Tiếng vải sột soạt trong đêm tối nghe rõ mồn một, kích thích vào thính giác của cả hai. Khi lớp áo sơ mi trắng bị gạt sang hai bên, để lộ bờ vai gầy và làn da trắng ngần dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, Dạ Tước bỗng khựng lại.
Anh nhìn cô như nhìn một tác phẩm nghệ thuật quý giá nhưng đầy khiêu khích. Đôi bàn tay thô ráp của anh áp lên vòng eo thon gọn, sự tương phản giữa làn da đồng hun của anh và sắc trắng của cô tạo nên một hình ảnh đầy ám ảnh.
— "Em đẹp hơn tất cả những gì tôi từng tưởng tượng."
Dạ Tước cúi xuống, nụ hôn của anh bắt đầu di chuyển từ cổ xuống xương quai xanh, rồi dừng lại ở vùng da nhạy cảm phía trên lồng ngực đang phập phồng của cô. Diệp Hạ ưỡn cong người theo bản năng, đôi tay cô siết chặt lấy tấm ga giường lụa, miệng phát ra những tiếng nấc cụt vì sự kích thích chưa từng có.
Ranh giới cuối cùng giữa họ không phải là lớp quần áo, mà là sự tự trọng và địa vị. Nhưng trong khoảnh khắc này, khi hơi thở của Dạ Tước thiêu đốt da thịt cô, Diệp Hạ nhận ra mình đã hoàn toàn đầu hàng. Cô không còn là một người hầu đang chịu phạt, mà là một người phụ nữ đang khao khát được thuộc về người đàn ông này.
Bàn tay Dạ Tước bắt đầu lấn sâu hơn vào những vùng cấm địa, nơi mà cô chưa từng để bất kỳ ai chạm tới. Sự xâm lấn của anh vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng, khiến Diệp Hạ cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị sóng biển nhấn chìm. Cô không còn sức để kháng cự, chỉ biết phó mặc cơ thể mình cho sự dẫn dắt của anh.
— "Đừng sợ..." — Anh thì thầm, môi chạm sát vành tai cô — "Đêm nay, em không phải là người hầu. Em là của tôi."
Căn phòng tầng ba vốn lạnh lẽo, giờ đây tràn ngập hơi nóng và sự ám muội. Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ như một bản nhạc đệm cho cuộc giao hoan đầy tội lỗi nhưng cũng đầy đam mê này. Diệp Hạ nhắm mắt lại, để mặc bản thân rơi tự do vào vực thẳm mà Dạ Tước đã giăng ra sẵn. Ranh giới đã chính thức bị phá vỡ, và sau đêm nay, sẽ không còn đường lui cho bất kỳ ai trong hai người.