Hình phạt "gấp đôi" của Dạ Tước không diễn ra ngay lập tức theo cách Diệp Hạ tưởng tượng. Anh để cô đi, nhưng ánh mắt anh nhìn cô lúc đó như một lời hẹn ước đầy ám muội. Kể từ đêm đó, công việc của Diệp Hạ thay đổi hoàn toàn: cô chính thức trở thành người hầu riêng của anh vào ban đêm, túc trực bên cạnh cho đến khi anh thực sự chìm vào giấc ngủ.
Đêm nay, mưa bắt đầu nặng hạt trên những rặng thông, tiếng sấm rền vang xa xăm khiến dinh thự càng trở nên tĩnh mịch. Diệp Hạ ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp cạnh giường, ánh đèn ngủ mờ ảo khiến bóng dáng Dạ Tước trải dài trên vách tường. Anh đang đọc sách, nhưng đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía cô gái nhỏ đang cố gắng thu mình lại vì cái lạnh của cơn mưa.
— "Lại đây." — Anh đóng sách lại, giọng nói trầm khàn phá vỡ không gian yên tĩnh.
Diệp Hạ vâng lời, bước đến bên mép giường. Dạ Tước không ra lệnh xoa bóp như mọi khi, anh chỉ nhìn vào đôi môi đang hơi mím lại của cô.
— "Sợ sấm sét à?"
— "Dạ... một chút ạ." — Cô lí nhí trả lời.
Bất chợt, một tiếng sét nổ vang trời khiến cửa sổ rung lên bần bật. Diệp Hạ giật mình, theo bản năng muốn lùi lại, nhưng bàn tay Dạ Tước đã nhanh chóng vươn ra, siết chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh một cái khiến cô ngã nhào lên giường, ngay bên cạnh anh.
— "Nếu sợ, thì nằm đây." — Anh không buông tay, trái lại còn dùng cánh tay vững chãi vây lấy eo cô, kéo cô áp sát vào lồng ngực mình.
— "Cậu chủ... như vậy không đúng quy tắc..." — Diệp Hạ hốt hoảng, hơi thở trở nên dồn dập khi cảm nhận được lớp áo lụa mỏng manh của anh cọ xát vào da thịt mình.
— "Tôi đã nói rồi, ở đây, tôi là quy tắc." — Dạ Tước thì thầm vào hõm cổ cô. Bàn tay anh bắt đầu lướt nhẹ dọc theo sống lưng cô, từ gáy xuống tận thắt lưng, mỗi nơi đi qua đều để lại một cảm giác tê dại, nóng bỏng.
Cái ôm của anh không thô bạo, nhưng nó đầy sự chiếm hữu. Diệp Hạ cảm nhận được mùi gỗ đàn hương nồng nàn quyện với mùi nam tính đặc trưng của Dạ Tước bao vây lấy mọi giác quan. Trong bóng tối, đôi mắt anh rực sáng lên một tia nhìn thèm khát mà anh đã che giấu bấy lâu nay.
Những ngón tay anh lười nhác gỡ chiếc nơ trắng trên tóc cô, để những lọn tóc đen dài xõa tung trên gối lụa. Dạ Tước cúi xuống, môi anh trượt từ mang tai xuống cổ, rồi dừng lại ở bờ vai đang run rẩy của cô. Anh khẽ cắn nhẹ vào làn da mềm mại đó, khiến Diệp Hạ bật ra một tiếng rên rỉ yếu ớt mà cô không thể kìm nén.
— "Cậu... đừng làm vậy..." — Lời nói của cô mang theo sự cầu khẩn, nhưng đôi tay cô lại vô thức ôm lấy bả vai anh, lún sâu vào lớp cơ bắp rắn chắc.
— "Em không muốn đẩy tôi ra, Diệp Hạ. Cơ thể em thành thật hơn lời nói của em đấy."
Anh xoay người, đè hẳn lên cô, dùng sức nặng của mình để áp chế sự kháng cự yếu ớt cuối cùng. Trong không gian chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng tim đập dồn dập của cả hai, Dạ Tước cúi xuống, lần này nụ hôn của anh không còn là sự trêu đùa, mà là một sự xâm chiếm thực sự, nồng nàn vị rượu vang và sự khao khát bị kìm nén qua nhiều đêm dài.
Đêm nay, cơn mưa ngoài kia rất lạnh, nhưng bên trong căn phòng ngủ ở tầng ba, một ngọn lửa tình ái đã bắt đầu bùng lên, thiêu rụi mọi khoảng cách giữa "Cậu chủ" và "Người hầu".