Sáng hôm sau, không khí trong dinh thự họ Trần dường như đặc quánh lại. Diệp Hạ bước đi trên hành lang với đôi chân nặng nề, tâm trí cô vẫn kẹt lại ở nụ hôn hụt và hơi ấm từ lồng ngực Dạ Tước đêm qua. Vì quá mải mê theo đuổi những dòng suy nghĩ hỗn độn, cô đã phạm phải một sai lầm mà bà Kim luôn cảnh báo: Làm vỡ chiếc bình gốm men xanh từ thời nhà Thanh đặt ở sảnh phụ.
Tiếng gốm sứ vỡ tan tành nghe chát chúa trong không gian tĩnh mịch.
— "Con... con xin lỗi..." — Diệp Hạ hốt hoảng quỳ thụp xuống, định dùng tay nhặt những mảnh vỡ.
— "Dừng lại."
Giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cầu thang. Dạ Tước đang đứng đó, tay cầm một ly rượu vang đỏ, ánh mắt anh nhìn những mảnh vỡ dưới sàn rồi dừng lại trên bàn tay đang run rẩy của cô. Anh chậm rãi bước xuống, mỗi bước chân đều như nện thẳng vào tim Diệp Hạ.
— "Món đồ này có giá trị bằng cả mười năm lương của em, Diệp Hạ." — Anh đứng trước mặt cô, bóng người cao lớn che lấp cả ánh sáng từ cửa sổ hắt vào.
Diệp Hạ cúi đầu thật thấp, nước mắt bắt đầu chực trào: — "Con biết lỗi rồi... Xin cậu chủ cho con làm thêm việc để đền bù. Đừng... đừng đuổi con đi."
Dạ Tước đặt ly rượu xuống một chiếc đôn gỗ, anh không tức giận như cô tưởng. Thay vào đó, anh ngồi xuống chiếc ghế bành gần đó, ngoắc tay ra hiệu cho cô lại gần.
— "Tôi không cần tiền. Nhưng quy tắc là quy tắc, làm sai thì phải chịu phạt." — Anh nhướng mày, một nụ cười ẩn ý hiện lên — "Vào phòng tôi. Quỳ trên thảm, và giữ một tách trà đầy trên đầu trong vòng một tiếng. Nếu một giọt nước nào rơi ra ngoài, hình phạt sẽ tăng gấp đôi."
Diệp Hạ cắn môi, lẳng lặng đi theo anh vào phòng ngủ. Đây không phải là một hình phạt thể xác nặng nề, nhưng nó là một đòn tấn công vào tâm lý và sự kiên nhẫn. Cô quỳ xuống tấm thảm lông giữa phòng, lưng thẳng tắp, trên đầu là tách trà nóng hổi.
Dạ Tước không làm việc. Anh thong thả nằm trên chiếc ghế dài đối diện, tay lật giở một tờ tạp chí, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi cơ thể đang run nhẹ vì căng thẳng của cô. Chiếc áo hầu gái ôm sát làm lộ ra đường cong của bờ vai và vòng eo nhỏ nhắn.
Mười lăm phút trôi qua, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán Diệp Hạ. Một giọt mồ hôi lăn xuống mắt khiến cô khẽ chớp mi, tách trà trên đầu chao đảo.
— "Cẩn thận." — Giọng Dạ Tước vang lên sát bên tai.
Cô giật mình, nhưng không dám cử động. Anh đã đứng dậy từ lúc nào, bước đến sau lưng cô. Diệp Hạ cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh. Dạ Tước cúi xuống, bàn tay anh lướt nhẹ từ bờ vai xuống dọc theo cánh tay cô, khiến những sợi lông tơ của cô dựng đứng vì kích thích.
— "Hình phạt này... em thấy thế nào?" — Anh thì thầm, môi khẽ chạm vào vành tai ửng đỏ của cô.
— "Con... con đau..." — Cô lí nhí, hơi thở trở nên dồn dập.
— "Đau mới giúp em nhớ lâu."
Dạ Tước bất ngờ vòng tay ra phía trước, đôi bàn tay to lớn của anh bao phủ lấy đôi bàn tay đang đặt trên gối của cô, giữ chặt lấy. Anh ép sát người vào lưng cô, khiến toàn thân Diệp Hạ căng cứng. Tách trà trên đầu cô lung lay dữ dội, một vài giọt nước nóng bắn ra, rơi xuống làn da trắng ngần ở cổ cô.
— "Á..." — Diệp Hạ khẽ thốt lên.
Dạ Tước không buông ra, anh chậm rãi dùng lưỡi liếm đi giọt nước trà nóng ấy trên cổ cô. Hành động thân mật và đầy chiếm hữu đó khiến Diệp Hạ như muốn nổ tung. Toàn bộ dây thần kinh của cô tê liệt, tách trà trên đầu rơi xuống thảm, nước trà bắn tung tóe.
— "Em lại làm hỏng chuyện rồi." — Dạ Tước khàn giọng, anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với gương mặt đầy dục niệm của mình — "Nước trà rơi ra ngoài... Em biết hình phạt tăng gấp đôi nghĩa là gì không?"
Diệp Hạ hoàn toàn mất phương hướng, cô chỉ biết nhìn anh với đôi mắt ngấn lệ, vừa sợ hãi vừa khao khát một sự xâm chiếm mãnh liệt hơn.