MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Chủ Của TôiChương 4

Cậu Chủ Của Tôi

Chương 4

719 từ · ~4 phút đọc

Đêm hôm đó, dinh thự họ Trần chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa đá và tiếng lá thông xào xạc ngoài vườn. Diệp Hạ bưng khay tinh dầu lỏng và một chậu nước ấm, bước chân run rẩy hướng về phía tầng ba – nơi được coi là cấm địa của ngôi nhà.

Khác với vẻ uy nghiêm của thư phòng, phòng ngủ của Dạ Tước mang một tông màu tối giản với gỗ mun và da thuộc. Ánh sáng duy nhất phát ra từ chiếc đèn ngủ đặt cạnh giường, tỏa ra một quầng vàng mờ ảo, không đủ để xua đi những góc tối thẳm sâu.

Dạ Tước đang nằm tựa lưng vào thành giường, chiếc áo sơ mi đen đã bị cởi bỏ, vứt sang một bên, lộ ra bờ vai rộng và lồng ngực rắn chắc với những đường nét cơ bắp hoàn hảo. Khi thấy cô bước vào, anh không nói gì, chỉ dùng ánh mắt thâm trầm chỉ xuống vị trí bên cạnh mình.

— "Lại đây. Xoa bóp thái dương cho tôi."

Diệp Hạ đặt khay xuống, quỳ bên mép giường lụa mềm mại. Đôi bàn tay cô, nhỏ bé và trắng ngần, bắt đầu chạm vào vùng thái dương của anh. Da thịt anh nóng hổi, tương phản hoàn toàn với sự lạnh lẽo từ những ngón tay đang run rẩy của cô.

— "Thả lỏng ra, Diệp Hạ. Tôi không ăn thịt em." — Dạ Tước khẽ nhắm mắt, giọng nói mang theo chút mệt mỏi thực sự.

Diệp Hạ dần bình tĩnh lại, nhịp độ của đôi tay trở nên đều đặn hơn. Mùi tinh dầu oải hương dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa, nhưng nó không tài nào át nổi mùi hương cơ thể đầy nam tính đang bủa vây lấy cô. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng thở của hai người như trở nên to hơn, hòa vào nhau một cách nhịp nhàng.

Bất thình lình, bàn tay to lớn của Dạ Tước vươn lên, nắm chặt lấy cổ tay cô, ngăn hành động xoa bóp lại. Anh mở mắt, đôi đồng tử sâu thẳm nhìn xoáy vào cô như muốn lôi kéo cô xuống vực thẳm của dục vọng.

— "Em có biết tại sao tôi không ngủ được không?"

Diệp Hạ lắc đầu, hơi thở bắt đầu trở nên ngắn và dồn dập.

— "Vì trong đầu tôi... cứ hiện lên hình ảnh em lúc quỳ dưới chân tôi chiều nay." — Anh kéo mạnh tay cô, khiến Diệp Hạ mất đà, cả cơ thể cô đổ ập xuống lồng ngực trần của anh.

Cảm giác da thịt trực tiếp chạm nhau khiến Diệp Hạ kinh hô một tiếng nhỏ, nhưng ngay lập tức bị bàn tay anh giữ chặt sau gáy. Lớp vải mỏng manh của bộ đồng phục hầu gái chẳng thể ngăn được sự nóng bỏng từ cơ thể Dạ Tước truyền sang. Cô cảm nhận được từng nhịp tim đập mạnh mẽ của anh áp sát vào ngực mình.

— "Cậu... cậu chủ... đừng..." — Cô thốt lên yếu ớt, nhưng đôi tay lại vô thức bám lấy bả vai anh.

Dạ Tước không dừng lại, anh lật người, ép cô nằm dưới thân mình trên lớp chăn gối mềm mại. Anh chống hai tay sang hai bên, vây hãm cô trong một khoảng không gian chật hẹp đầy ám muội. Ánh mắt anh lướt qua đôi môi mọng đang hé mở của cô, dừng lại ở chiếc nơ trắng trên cổ áo hầu gái đã bị xộc xệch.

— "Em nói em đến đây để phục vụ tôi... Vậy hãy giúp tôi quên đi sự trống rỗng này."

Anh cúi thấp xuống, hơi thở nóng hổi vờn quanh chóp mũi cô. Trong bóng tối của căn phòng, ranh giới giữa chủ nhân và người hầu bỗng chốc mờ nhạt đi, chỉ còn lại sự khao khát bản năng đang trỗi dậy mạnh mẽ. Diệp Hạ biết mình nên đẩy anh ra, nhưng cơ thể cô lại phản bội lại lý trí, mềm nhũn ra dưới cái nhìn đầy chiếm hữu của người đàn ông phía trên.

Đêm nay, bóng tối trong thư phòng không chỉ che giấu những bí mật, mà còn bắt đầu thắp lên một ngọn lửa tội lỗi không thể dập tắt.