MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Hư QuáChương 1

Cậu Em Hư Quá

Chương 1

591 từ · ~3 phút đọc

Tiếng động cơ xe tải dừng lại trước cổng biệt thự nhà họ Trịnh khiến bầu không khí tĩnh mịch của buổi chiều tà bị xé toạc. Hạ Lam đứng bên bậu cửa sổ tầng hai, tay vẫn còn dính vài vệt sơn mài đỏ thẫm chưa kịp rửa. Cô khẽ nheo mắt, nhìn xuống dưới sân.

Mẹ cô, bà nhã nhặn trong bộ váy lụa, đang tíu tít đón chồng mình – ông Đạt – trở về sau chuyến công tác dài ngày. Nhưng lần này, đi cùng ông không chỉ có những kiện hàng ký gửi, mà còn có một bóng dáng cao gầy, khoác chiếc áo khoác đen bạc màu, gương mặt khuất sau chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp.

Đó là Khải Vân, con trai riêng của ông Đạt, người mà Hạ Lam chỉ mới nghe danh qua những lời phàn nàn của cha dượng về một "thằng nhóc ngỗ nghịch, không chịu vào khuôn khổ".

Hạ Lam thong thả bước xuống cầu thang. Cô vốn là người điềm tĩnh, sống trong ngôi nhà này ba năm như một bóng ma xinh đẹp và lặng lẽ. Khi cô vừa đặt chân đến bậc thang cuối cùng, cũng là lúc Khải Vân bước qua ngưỡng cửa.

"Khải Vân, đây là Hạ Lam, chị gái con. Lam, từ nay Vân sẽ ở lại đây để chuẩn bị cho kỳ thi kiến trúc, con giúp đỡ em nhé." Ông Đạt hào hứng giới thiệu, bàn tay đặt lên vai con trai đầy kỳ vọng.

Khải Vân không bỏ mũ ra ngay. Hắn từ từ ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt sắc sảo, có chút mệt mỏi sau chuyến đi dài nhưng lại lấp lánh một sự phản kháng ng ngầm. Ánh mắt hắn không dừng lại ở gương mặt cô theo phép lịch sự, mà chậm rãi quét từ đầu đến chân, dừng lại thật lâu ở đôi bàn tay mảnh khảnh đang dính những vệt màu đỏ rực của cô.

"Chào chị." Giọng hắn trầm, khàn đặc, mang theo hơi thở của khói thuốc và sự phóng túng.

Hạ Lam khẽ gật đầu, cố giữ vẻ thản nhiên: "Chào em. Phòng của em ở cuối hành lang tầng hai, đối diện phòng vẽ của chị."

"Đối diện sao?" Khải Vân khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Hắn tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người xuống mức tối thiểu. Hạ Lam ngửi thấy mùi gỗ đàn hương lẫn chút hơi lạnh của gió đêm từ người hắn tỏa ra.

Hắn nghiêng người, sát vào tai cô, nói đủ nhỏ để chỉ mình cô nghe thấy: "Vậy thì sau này... phải làm phiền chị nhiều rồi."

Hơi thở nóng hổi của hắn phả vào vành tai khiến Hạ Lam rùng mình. Một cảm giác bất an luồn lách qua sống lưng cô. Trước khi cô kịp lùi lại, Khải Vân đã lướt qua, vai hắn cố tình quẹt nhẹ vào vai cô, một lực chạm không mạnh nhưng đủ để khiến cô mất thăng bằng trong thoáng chốc.

Hạ Lam đứng sững lại giữa phòng khách, nhìn theo bóng dáng cao lớn của "cậu em trai" đang thong dong xách túi đồ đi lên lầu. Cô nhìn xuống bàn tay mình, vệt sơn đỏ trông giống như một vết thương chưa lành, và trái tim cô bỗng đập nhanh một nhịp khó hiểu.

Ngôi nhà vốn dĩ yên bình này, dường như vừa chào đón một cơn bão mang tên Khải Vân. Và cơn bão đó, dường như đang nhắm thẳng vào cô.