MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Hư QuáChương 2

Cậu Em Hư Quá

Chương 2

700 từ · ~4 phút đọc

Bữa tối đầu tiên diễn ra trong sự gượng gạo bao trùm. Hạ Lam cố gắng tập trung vào bát súp trước mặt, nhưng cô luôn cảm nhận được một luồng điện lạ lẫm phát ra từ phía đối diện. Khải Vân không nói nhiều, hắn chỉ im lặng ăn, thỉnh thoảng trả lời nhạt nhẽo vài câu hỏi của ông Đạt. Thế nhưng, đôi mắt hắn lại không hề nhàn rỗi. Mỗi khi Hạ Lam ngẩng lên, cô đều bắt gặp ánh nhìn của hắn đang dán chặt vào mình — một cái nhìn trực diện, không hề có ý định che giấu sự dò xét.

Sau bữa ăn, Hạ Lam nhanh chóng rút lui về phòng vẽ. Chỉ có mùi sơn mài và sự tĩnh lặng của những bức tranh mới khiến tâm trí cô bình ổn lại.

Đến nửa đêm, cơn khát khiến Hạ Lam phải rời phòng. Cả hành lang chìm trong ánh đèn ngủ vàng mờ ảo. Khi cô vừa bước ra khỏi cửa, cánh cửa phòng đối diện cũng từ từ mở ra.

Khải Vân bước ra, trên người chỉ độc một chiếc quần nỉ xám dài, để trần khuôn ngực rắn rỏi và bờ vai rộng. Những giọt nước vẫn còn đọng lại trên làn da rám nắng, chảy dài xuống những múi cơ bụng săn chắc rồi mất hút sau cạp quần trễ nải. Hắn vừa tắm xong, mái tóc đen ướt sũng rũ xuống che bớt một phần đôi mắt ngông cuồng.

Hạ Lam khựng lại, hơi thở vô thức nghẹn nơi cổ họng. Cô định quay đi, nhưng giọng nói trầm đục của hắn đã vang lên, ngăn cô lại.

"Chị chưa ngủ sao?"

Hắn không đứng yên ở cửa mà lững thững tiến về phía cô. Khoảng cách thu hẹp lại khiến Hạ Lam cảm nhận rõ rệt hơi nóng tỏa ra từ cơ thể trẻ trung kia. Cô lùi lại một bước, lưng chạm vào cánh cửa phòng vẽ vẫn còn khép hờ.

"Chị đi lấy nước. Em... nên mặc áo vào." Hạ Lam cố giữ giọng mình thật lạnh lùng, nhưng ánh mắt cô lại không tự chủ được mà lướt qua những giọt nước đang lấp lánh trên ngực hắn.

Khải Vân bật cười thấp trong cổ họng, một âm thanh đầy vẻ trêu chọc. Hắn không dừng lại mà chống một tay lên cánh cửa ngay sát đầu cô, tạo thành một thế gọng kìm giam giữ cô trong bóng tối.

"Mặc áo? Trong nhà mình mà cũng phải giữ kẽ vậy sao?" Hắn cúi thấp đầu, hơi thở nồng mùi bạc hà và sự nam tính mạnh mẽ vây lấy cô. "Hay là... chị thấy khó chịu khi nhìn em thế này?"

Hạ Lam cảm thấy lồng ngực mình phập phồng dữ dội. "Khải Vân, em hư quá rồi đấy. Chị là chị của em."

"Chị?" Khải Vân lặp lại từ đó với vẻ mỉa mai. Hắn dùng bàn tay còn lại, rất chậm rãi, lướt những đầu ngón tay hơi nhám lên mu bàn tay đang run rẩy của cô. "Chúng ta không có một giọt máu mủ nào chung cả, Lam ạ. Chị thừa biết điều đó mà."

Sự đụng chạm khiến Hạ Lam như bị điện giật. Cô cố đẩy hắn ra nhưng hắn vẫn đứng vững như một bức tường đá. Hắn nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt như muốn thiêu cháy lớp vỏ bọc bình thản mà cô hằng gìn giữ.

"Chị biết không..." Hắn thì thầm, môi gần như chạm vào vành tai cô. "...mùi sơn mài trên người chị, thực sự rất kích thích."

Nói xong, Khải Vân đột ngột buông cô ra, lùi lại với một nụ cười thỏa mãn trên môi như vừa đạt được mục đích. Hắn xoay người bước xuống cầu thang, để lại Hạ Lam đứng đó trong bóng tối, bàn tay vẫn còn vương lại cảm giác tê dại từ sự đụng chạm của hắn.

Cô nhận ra, ranh giới mà cô dày công xây dựng bấy lâu, dường như chỉ sau một đêm đã xuất hiện những vết nứt không thể cứu vãn. Cậu em trai này không hề muốn làm một người thân trong gia đình, hắn muốn là một kẻ xâm lăng.