MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Hư QuáChương 3

Cậu Em Hư Quá

Chương 3

687 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Hạ Lam thức dậy với đôi mắt hơi trũng sâu. Cả đêm cô bị ám ảnh bởi mùi hương gỗ đàn hương và cảm giác tê dại nơi mu bàn tay. Để trốn tránh thực tại, cô nhốt mình vào phòng vẽ từ sớm, hy vọng những đường nét tỉ mỉ trên tấm vóc sẽ giúp mình lấy lại sự tập trung.

Xưởng vẽ của cô là một nơi thiêng liêng. Ngay cả mẹ cô hay ông Đạt cũng hiếm khi bước vào nếu không có sự cho phép. Nhưng sự yên tĩnh đó không kéo dài được lâu.

Cạch.

Tiếng chốt cửa xoay nhẹ. Khải Vân bước vào mà không hề gõ cửa. Hôm nay hắn mặc một chiếc áo phông đen đơn giản, nhưng sự hiện diện của hắn vẫn khiến căn phòng vốn rộng rãi bỗng chốc trở nên chật chội.

"Ra ngoài đi. Chị đang làm việc." Hạ Lam không ngẩng đầu lên, tay vẫn cầm chiếc bay nhỏ miết nhẹ lớp sơn.

Khải Vân không đáp, hắn thong thả dạo quanh phòng, nhìn ngắm những bức tranh dang dở. Hắn dừng lại sau lưng cô, hơi thở đều đặn phả vào gáy Hạ Lam khiến tay cô run lên, làm vệt sơn đỏ chệch khỏi quỹ đạo.

"Chị đang vẽ sự cô độc à?" Giọng hắn trầm thấp, vang lên ngay sát bên tai.

Hạ Lam bực bội đặt cây bay xuống, xoay người lại: "Em không biết lịch sự tối thiểu là phải gõ cửa sao? Đây không phải là nơi để em dạo chơi."

Khải Vân không hề lùi lại, trái lại, hắn còn tiến gần hơn, dồn cô vào cạnh bàn gỗ phủ đầy dụng cụ. Hắn chống hai tay xuống mặt bàn, khóa chặt cô giữa lồng ngực mình. Ánh mắt hắn rơi xuống đôi môi đang mím chặt của cô, rồi lại ngược lên nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tỏ ra cứng cỏi kia.

"Em không đến để chơi. Em đến để xem chị vẽ..." Hắn dừng lại một nhịp, nụ cười nửa miệng đầy tà khí hiện hữu. "...hoặc xem chị cố tỏ ra mình vẫn ổn."

"Em nói gì chị không hiểu." Hạ Lam cố đẩy hắn ra, nhưng đôi bàn tay nóng rực của Khải Vân bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, ép ngược xuống mặt bàn gỗ.

Lòng bàn tay hắn thô ráp, bao trọn lấy cổ tay mảnh dẻ của cô. Sự chênh lệch về sức mạnh khiến Hạ Lam cảm thấy một luồng điện chạy dọc cơ thể. Cảm giác này không chỉ là sợ hãi, mà còn là một sự kích thích cấm kỵ mà cô chưa từng nếm trải.

"Chị đang run kìa, chị Lam." Khải Vân thì thầm, giọng nói như mê hoặc. "Chị sợ em, hay chị đang sợ chính cảm giác của mình?"

Hắn buông cổ tay cô ra, nhưng thay vì rời đi, hắn lại dùng ngón trỏ khẽ lướt qua vết sơn còn ướt trên gò má cô. Ngón tay hắn chậm rãi, mơn trớn, kéo dài từ xương quai hàm xuống tận cổ áo sơ mi hơi mở rộng của cô.

Hạ Lam cảm thấy hơi thở mình đứt quãng. Không gian trong xưởng vẽ lúc này nồng nặc mùi sơn mài quyện với mùi nam tính đặc trưng của Khải Vân, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, đầy dục vọng nhưng cũng rất nguy hiểm.

"Cậu em hư quá..." Cô thốt lên, giọng nói đã mất đi sự sắc lạnh thường ngày, thay vào đó là một chút yếu ớt, van nài.

Khải Vân nhìn sâu vào mắt cô, bàn tay hắn dừng lại nơi xương quai xanh của cô, bóp nhẹ. "Nếu ngoan mà không có được chị, thì em thà hư hỏng đến cùng."

Hắn đột ngột quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Hạ Lam đứng đó, hơi thở dồn dập và trái tim đập loạn nhịp. Trên bức tranh của cô, vệt sơn đỏ chệch hướng kia trông giống như một vết nứt, cũng giống như trái tim cô lúc này – đã bắt đầu không còn nghe theo sự kiểm soát của lý trí nữa.