MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Hư QuáChương 4

Cậu Em Hư Quá

Chương 4

842 từ · ~5 phút đọc

Tối hôm ấy, ngôi nhà họ Trịnh rộn ràng hơn hẳn. Ông Đạt quyết định tổ chức một bữa tiệc nhỏ để chào mừng Khải Vân trở về, đồng thời mời một vài người bạn làm ăn thân thiết. Hạ Lam buộc phải cởi bỏ chiếc tạp dề lấm lem màu vẽ, thay vào đó là một chiếc váy lụa hai dây màu đen huyền bí. Chiếc váy ôm sát những đường cong thanh mảnh, để lộ bờ vai trần trắng sứ và xương quai xanh tinh tế — nơi mà chỉ vài tiếng trước, những ngón tay của Khải Vân vừa lướt qua.

Khi cô bước xuống phòng khách, không khí dường như đặc quánh lại trong giây lát. Khải Vân đang đứng tựa vào quầy rượu, tay cầm ly whisky hổ phách. Hắn đã thay một chiếc áo sơ mi trắng mở hờ hai cúc ngực, trông vừa thanh lịch vừa có chút phong trần. Ánh mắt hắn va chạm với cô, nóng bỏng và trực diện đến mức Hạ Lam phải vội vã quay đi chỗ khác.

"Lam, lại đây con!" Ông Đạt vẫy tay, giới thiệu cô với một đối tác trẻ tuổi. "Đây là Minh, kiến trúc sư trưởng của dự án mới. Minh, đây là con gái tôi, Hạ Lam."

Minh là một người đàn ông lịch thiệp, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ ngưỡng mộ khi nhìn thấy nhan sắc của Hạ Lam. Anh ta chủ động tiến tới, nắm lấy tay cô định đặt một nụ hôn xã giao. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một tiếng "loảng xoảng" chói tai vang lên.

Khải Vân đặt mạnh ly rượu xuống bàn đá, gương mặt hắn tối sầm lại. Hắn thong thả tiến về phía họ, đứng chắn giữa Minh và Hạ Lam một cách tự nhiên nhưng đầy áp bức.

"Chị Lam, mẹ đang tìm chị trong bếp kìa." Giọng hắn lạnh băng, đôi mắt xoáy sâu vào Minh như một lời cảnh cáo ngầm.

Hạ Lam khẽ mím môi, cô nhận ra sự ghen tuông nồng đậm tỏa ra từ người "cậu em trai". Cô gật đầu chào Minh rồi nhanh chóng lướt vào phòng ăn.

Đến bữa chính, định mệnh trớ trêu khiến Khải Vân ngồi ngay đối diện Hạ Lam. Bàn ăn được phủ lớp khăn lụa dài chạm đất, che khuất tầm nhìn của tất cả những người ngồi xung quanh. Phía trên, mọi người vẫn cười nói vui vẻ về những dự án, những chuyến đi. Nhưng phía dưới, một cuộc chiến thầm lặng bắt đầu bắt đầu nổ ra.

Hạ Lam đang cầm nĩa thì bỗng khựng lại. Một bàn chân cứng cáp, hơi thô ráp nhưng nóng hổi từ phía đối diện chậm rãi lướt qua bắp chân trần của cô. Cô giật mình, suýt chút nữa làm rơi chiếc nĩa xuống sàn.

Cô trừng mắt nhìn Khải Vân, nhưng hắn lại đang thản nhiên cắt miếng bít tết, thậm chí còn mỉm cười đáp lại câu chuyện của ông Đạt. Bàn chân hắn không hề có ý định dừng lại, nó bắt đầu di chuyển cao hơn, miết nhẹ lên vùng đầu gối nhạy cảm của cô, rồi nán lại đó, day nhẹ đầy khiêu khích.

Toàn thân Hạ Lam cứng đờ. Cảm giác nhột nhạt và nóng rực lan tỏa từ chân lên tận đỉnh đầu. Cô cố gắng thu chân lại, nhưng hắn như đoán trước được, dùng bàn chân mình khóa chặt lấy chân cô, ép sát vào chân bàn.

"Lam, sao con không ăn đi? Súp nguội cả rồi." Mẹ cô dịu dàng hỏi.

Hạ Lam hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng nói không run rẩy: "Dạ... con hơi nóng, để con đi lấy chút nước đá."

Cô nhìn thẳng vào mắt Khải Vân, hy vọng hắn sẽ dừng lại. Nhưng không, hắn lại nhếch môi, ánh mắt trở nên tối tăm và đầy dục vọng. Hắn dùng đầu ngón chân khẽ móc vào gấu váy lụa của cô, kéo nhẹ lên phía trên.

Sự mạo hiểm và cấm kỵ khiến tim Hạ Lam đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Dưới sự chứng kiến của cha mẹ và những vị khách, sự "hư hỏng" của Khải Vân đạt đến mức thượng thừa. Hắn đang đùa giỡn với sự chịu đựng của cô ngay trước mắt mọi người.

Không thể chịu đựng thêm sự tra tấn ngọt ngào và nguy hiểm này, Hạ Lam đứng phắt dậy, khiến chiếc ghế gỗ tạo ra tiếng động lớn.

"Con xin lỗi, con thấy hơi chóng mặt, con xin phép lên phòng trước."

Cô quay lưng chạy trốn, không dám nhìn lại phía sau. Nhưng khi bước lên những bậc cầu thang, cô nghe thấy tiếng bước chân dồn dập đuổi theo từ phía hành lang tối tăm. Một bàn tay to khỏe bất ngờ nắm lấy eo cô, kéo mạnh vào hốc tối dưới chân cầu thang, nơi ánh đèn tiệc không thể chạm tới.

"Trốn em sao?" Tiếng thì thầm của Khải Vân vang lên, nồng nặc mùi rượu và sự chiếm hữu điên cuồng.