MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Hư QuáChương 5

Cậu Em Hư Quá

Chương 5

707 từ · ~4 phút đọc

Hốc tối dưới chân cầu thang chật hẹp và đặc quánh mùi gỗ cũ. Hạ Lam bị ép sát vào bức tường lạnh lẽo, nhưng phía trước cô lại là một lồng ngực nóng rực như lửa đốt. Khải Vân không buông tay, cánh tay hắn siết chặt lấy eo cô, kéo cơ thể mảnh mai của cô dán chặt vào người mình, không để hở dù chỉ một kẽ hở cho không khí lọt qua.

"Buông ra... Khải Vân, em điên rồi sao?" Hạ Lam thở gấp, giọng nói chỉ còn là những tiếng thầm thì đứt quãng.

"Phải, em điên rồi." Khải Vân gầm nhẹ trong cổ họng, âm thanh đầy sự nguyên thủy và hoang dại. "Chị nghĩ em có thể ngồi yên nhìn gã đó chạm vào tay chị sao? Chị nghĩ em có thể chịu đựng được khi chị mặc chiếc váy này và mỉm cười với người đàn ông khác?"

Hắn cúi thấp đầu, vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần của cô, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết quyện lẫn mùi sơn mài đặc trưng. Sự đụng chạm trực tiếp này khiến toàn thân Hạ Lam nhũn ra. Cô muốn đẩy hắn ra, nhưng đôi bàn tay lại phản bội lý trí khi cứ nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của hắn, vò nát nó trong lòng bàn tay tê dại.

"Chúng ta... chúng ta là người nhà..." Cô cố gắng bấu víu vào thực tại cuối cùng.

"Chị cứ lừa dối mình đi." Khải Vân ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn trong bóng tối sáng rực lên sự chiếm hữu. "Người nhà nào mà lại khiến chị run rẩy thế này? Người nhà nào mà lại khiến tim chị đập nhanh đến mức em có thể cảm nhận được nó qua lớp váy lụa?"

Hắn buông eo cô ra, nhưng chỉ để di chuyển bàn tay lên phía trên. Những ngón tay dài, thô ráp lướt nhẹ từ sườn lên đến xương quai xanh, rồi dừng lại ở gáy cô, luồn vào mái tóc mềm mại và ép cô phải ngửa đầu lên nhìn hắn.

Trong không gian tù túng này, mọi giác quan đều trở nên nhạy cảm gấp bội. Hạ Lam nghe thấy tiếng nhạc xập xình từ phòng khách, tiếng cười nói của ông Đạt, tiếng bát đĩa va chạm — tất cả những âm thanh của một thế giới bình thường đang diễn ra cách họ chỉ một bức tường. Sự tương phản đó khiến hành động của họ trở nên tội lỗi và kích thích đến cực điểm.

Khải Vân không hôn cô ngay. Hắn dùng môi mình trêu đùa, lướt nhẹ trên vành tai, rồi xuống cổ, dừng lại ở nơi mạch máu đang đập liên hồi. Mỗi nơi hắn đi qua đều để lại một vệt lửa thiêu đốt.

"Chị Lam, nhìn em đi." Hắn ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo sức mạnh không thể khước từ.

Hạ Lam hé mở đôi mắt mờ sương, nhìn vào gương mặt cương nghị của người đàn ông trước mặt. Đây không còn là "cậu em trai" ngỗ nghịch nữa, mà là một thợ săn đang kiên nhẫn dồn con mồi vào chân tường.

"Em sẽ không dừng lại đâu." Khải Vân thì thầm, môi hắn chỉ còn cách môi cô vài milimet. "Cho dù chị có đẩy em ra bao nhiêu lần, em vẫn sẽ tìm cách quay lại. Vì chị là của em, ngay từ cái nhìn đầu tiên ở cổng nhà, chị đã là của em rồi."

Đúng lúc đó, tiếng bước chân của ai đó đi ngang qua phía trên cầu thang khiến cả hai giật mình. Hạ Lam hoảng loạn định hét lên, nhưng Khải Vân đã nhanh chóng dùng môi mình khóa chặt môi cô.

Nụ hôn đầu tiên không hề dịu dàng. Nó mang theo vị nồng của rượu whisky, sự giận dữ của ghen tuông và khao khát bị kìm nén bấy lâu. Hạ Lam cảm thấy đầu óc mình hoàn toàn trống rỗng, cô bị cuốn vào vòng xoáy mãnh liệt mà hắn tạo ra, đôi tay vô thức vòng ra sau cổ hắn, kéo hắn lại gần hơn.

Ranh giới cuối cùng, chính thức vỡ vụn trong bóng tối dưới chân cầu thang.