MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Hư QuáChương 6

Cậu Em Hư Quá

Chương 6

723 từ · ~4 phút đọc

Cả đêm ấy, Hạ Lam không tài nào chợp mắt. Dư vị của nụ hôn vội vã dưới chân cầu thang vẫn còn bám riết lấy môi cô, nóng hổi và đầy tính xâm lược. Cô đứng trước gương phòng tắm, thẫn thờ nhìn vào cổ mình. Một vết đỏ nhạt — dấu vết mà Khải Vân đã cố tình để lại trước khi buông cô ra — hiện rõ mồn một trên làn da trắng sứ.

Nó như một lời tuyên bố chủ quyền thầm lặng, một con dấu của tội lỗi mà cô không cách nào gột rửa.

Sáng hôm sau, Hạ Lam chọn một chiếc áo cổ cao để che đi bí mật đó. Cô cố tình xuống lầu muộn hơn thường lệ để tránh mặt hắn, nhưng Khải Vân dường như đã đợi sẵn. Hắn ngồi ở bàn ăn, ung dung lật xem một tạp chí kiến trúc, bên cạnh là tách cà phê đen bốc khói.

"Chào buổi sáng, chị Lam."

Khải Vân ngẩng đầu, ánh mắt hắn thản nhiên lướt qua chiếc cổ áo cao kín cổng cao tường của cô. Một nụ cười kín đáo, đầy vẻ đắc thắng hiện lên nơi khóe môi.

"Lam à, hôm nay mẹ và bác Đạt đi xem triển lãm nội thất ở tỉnh bên, chắc tối muộn mới về." Mẹ cô từ trong bếp đi ra, vừa thắt lại khăn choàng vừa nói. "Con ở nhà nhớ để ý xem Vân có cần giúp gì không nhé, nó mới về chưa quen chỗ mua đồ dùng học tập."

Trái tim Hạ Lam hẫng một nhịp. Cô chỉ muốn trốn chạy khỏi ngôi nhà này, vậy mà định mệnh lại ném cô vào một không gian chỉ có hai người suốt cả một ngày dài.

"Dạ, con biết rồi." Cô đáp lý nhí, không dám nhìn thẳng vào mẹ mình.

Ngay khi tiếng xe của ông Đạt xa dần rồi mất hút sau cánh cổng, bầu không khí trong phòng ăn lập tức thay đổi. Sự giả tạo về một gia đình êm ấm biến mất, thay vào đó là một áp lực vô hình nhưng mãnh liệt.

Hạ Lam định cầm khay bánh mì đi thẳng lên phòng vẽ, nhưng Khải Vân đã nhanh hơn. Hắn đứng dậy, bước chân vững chãi chặn ngay lối đi của cô.

"Áo cổ cao sao?" Hắn đưa tay lên, ngón trỏ khẽ móc vào mép vải cổ áo của cô, kéo nhẹ xuống. "Chị định giấu nó đến bao giờ?"

"Khải Vân, đừng quá đáng." Cô gạt tay hắn ra, nhưng giọng nói lại thiếu hẳn sự kiên quyết. "Mọi người chỉ vừa mới đi thôi."

"Vậy là nếu mọi người đi lâu hơn, em có thể làm nhiều hơn thế này sao?" Hắn lấn tới, dồn cô vào cạnh bàn ăn.

Hắn cúi xuống, mùi cà phê đắng và mùi nam tính sảng khoái bao vây lấy cô. Bàn tay hắn không dừng lại ở cổ áo mà trượt xuống, vuốt dọc theo cánh tay cô rồi đan chặt các ngón tay vào tay cô, ép xuống mặt bàn.

"Hôm nay chị không cần vẽ tranh đâu." Khải Vân thì thầm, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc. "Em muốn chị 'hướng dẫn' em một vài thứ... về ngôi nhà này. Chẳng hạn như, căn phòng nào là nơi bí mật nhất?"

Hạ Lam cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ, hắt lên gương mặt sắc sảo của hắn, khiến hắn trông vừa rực rỡ vừa nguy hiểm. Sự "hư hỏng" của cậu em trai này không còn là những trò đùa giỡn trẻ con, nó là một cuộc đi săn có tính toán.

"Em... em muốn làm gì?"

Khải Vân không trả lời ngay. Hắn từ từ nới lỏng tay cô, nhưng lại chuyển sang ôm lấy eo cô, kéo sát vào người mình. Hắn ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô run rẩy:

"Em muốn xem... lớp áo cổ cao này có thể che giấu được bao nhiêu sự run rẩy của chị khi chỉ có hai chúng ta."

Nói rồi, hắn thản nhiên cầm lấy chiếc chìa khóa phòng vẽ mà cô đang nắm chặt trong tay, xoay người bước lên lầu, để lại một câu nói lơ lửng: "Em chờ chị ở trên đó. Đừng bắt em phải xuống đây 'mời' chị lần nữa."