MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Hư QuáChương 7

Cậu Em Hư Quá

Chương 7

717 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa phòng vẽ khép lại với một tiếng cạch khô khốc, giống như âm thanh của một cái bẫy vừa sập xuống. Hạ Lam đứng chôn chân giữa căn phòng đầy mùi dầu thông và bột màu, nơi vốn là pháo đài cô độc của cô, nhưng giờ đây đã bị sự hiện diện của Khải Vân làm cho đảo lộn hoàn toàn.

Khải Vân không ngồi vào ghế, hắn đứng ngay cạnh giá vẽ lớn nhất, tay thản nhiên xoay vặn chiếc chìa khóa phòng của cô như một chiến lợi phẩm.

"Ra ngoài đi, Khải Vân. Đây không phải là chỗ để đùa." Hạ Lam cố gắng lấy lại giọng điệu của một người chị, nhưng đôi mắt cô lại không giấu nổi sự dao động khi nhìn vào bờ vai rộng của hắn đang chắn hết ánh sáng từ cửa sổ.

"Đùa?" Khải Vân bước tới, từng bước chân của hắn nặng nề và đầy áp bức trên sàn gỗ. "Chị nghĩ sau đêm qua, em vẫn còn tâm trí để đùa với chị sao?"

Hắn tiến đến quá nhanh khiến Hạ Lam không kịp lùi lại. Một bàn tay hắn đặt lên vai cô, bàn tay còn lại chậm rãi tìm đến những chiếc cúc nhỏ xíu phía sau cổ áo cao của cô. Những đầu ngón tay hơi thô ráp lướt qua làn da nhạy cảm ở gáy khiến Hạ Lam rùng mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến đôi chân cô bỗng chốc mềm nhũn.

"Em... em định làm gì?" Cô lắp bắp, hai tay vô thức chống lên ngực hắn để tạo khoảng cách, nhưng hành động đó chỉ khiến cô cảm nhận rõ hơn nhịp tim đập mạnh và đều đặn của người đàn ông trước mặt.

"Em chỉ muốn giúp chị gỡ bỏ lớp ngụy trang này thôi. Nó trông... ngột ngạt quá."

Khải Vân cúi đầu, môi hắn lướt nhẹ từ mang tai xuống đến xương quai xanh, hơi thở nóng rực phả vào làn da khiến cô nấc nhẹ một tiếng. Từng chiếc cúc áo lần lượt bị mở ra, để lộ bờ vai trắng ngần và vết dấu đỏ nhạt vẫn còn vương lại từ đêm qua. Hắn nhìn vào vết dấu đó với vẻ đắc thắng, rồi đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy tính chiếm hữu.

Hạ Lam cảm thấy lý trí của mình đang tan chảy như lớp sơn mài gặp lửa. Cô muốn đẩy hắn ra, muốn hét lên rằng đây là sai trái, nhưng cơ thể cô lại phản ứng ngược lại. Đôi bàn tay đang chống trên ngực hắn từ bao giờ đã chuyển sang nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của Khải Vân, kéo hắn lại gần hơn.

"Cậu em hư hỏng..." Cô thầm thì, giọng nói đã mất đi sự cứng cỏi, chỉ còn lại sự yếu đuối và khao khát.

Khải Vân bật cười thấp, một âm thanh khàn đặc đầy dục vọng. Hắn nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên chiếc bàn gỗ dài phủ đầy những bản phác thảo và lọ màu. Những dụng cụ vẽ va vào nhau tạo nên tiếng động lách cách, nhưng cả hai đều không quan tâm.

Hắn đứng giữa hai chân cô, hai tay ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn của Hạ Lam, buộc cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang rực cháy của mình.

"Chị nói đúng, em rất hư." Hắn thì thầm, môi sát bên môi cô. "Và sự hư hỏng này... chỉ dành riêng cho chị thôi, Lam ạ."

Khải Vân lại hôn cô, nụ hôn lần này không còn vội vã như dưới chân cầu thang, mà nó sâu sắc, nồng nàn và mang theo vị đắng của sự kìm nén bấy lâu. Trong căn phòng kín đáo này, giữa những bức tranh sơn mài còn chưa ráo mực, họ để mặc cho cảm xúc dẫn lối, mặc cho ranh giới của sự cấm kỵ hoàn toàn biến mất dưới những cái chạm tay bỏng rát.

Hạ Lam nhắm nghiền mắt, để mặc cho mình rơi vào vòng xoáy của Khải Vân. Cô nhận ra rằng, dù có che đậy bằng bao nhiêu lớp áo cổ cao, cô cũng không thể giấu nổi sự thật rằng mình đã hoàn toàn đầu hàng trước "cậu em trai" nguy hiểm này.