Tiếng xe hơi chạy vào sân sau buổi chiều muộn vang lên như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào thực tại đang rực cháy bên trong phòng vẽ. Hạ Lam giật mình, hoảng loạn đẩy Khải Vân ra. Cô vội vã cài lại những chiếc cúc áo phía sau cổ, đôi bàn tay run rẩy đến mức suýt chút nữa làm rách lớp vải lụa mỏng.
Khải Vân vẫn đứng đó, hơi thở còn hơi dồn dập, đôi mắt vẫn đục ngầu sự khao khát chưa tan hết. Hắn thản nhiên chỉnh lại vạt áo sơ mi bị vò nát, nhìn cô bằng ánh mắt vừa chế giễu vừa thương hại cho nỗi sợ hãi của cô.
"Chị sợ gì chứ? Chúng ta đâu có làm gì phạm pháp." Hắn tiến lại, định vuốt ve lọn tóc rối của cô.
"Tránh ra!" Hạ Lam gắt khẽ, ánh mắt lộ rõ vẻ bất an. "Mẹ và bác Đạt về rồi. Em xuống nhà trước đi, nhanh lên!"
Khải Vân nhún vai, hắn không vội vã, lững thững bước ra phía cửa. Trước khi rời đi, hắn còn ngoái đầu lại, bỏ lại một câu nói khiến tim cô thắt lại: "Đừng quên lau vết son trên gương mặt chị. Nó trông... lộ liễu lắm."
Hạ Lam vội vàng nhìn vào gương. Quả thật, đôi môi cô sưng mọng, sắc hồng vốn có giờ đã trở nên đỏ rực vì những nụ hôn mãnh liệt. Cô vội lấy khăn giấy ướt lau mạnh, lòng thầm cầu nguyện sự hoảng loạn trên gương mặt mình sẽ tan biến trước khi phải đối mặt với người lớn.
Dưới phòng ăn, bữa tối diễn ra trong không khí có vẻ bình thường, nhưng Hạ Lam cảm thấy từng dây thần kinh của mình đều đang căng ra như dây đàn. Bà Nhã — mẹ cô — là một người phụ nữ tinh tế. Bà không bỏ qua bất cứ một chi tiết nhỏ nào.
"Lam này, sao hôm nay con lại thay áo sớm vậy? Mẹ nhớ lúc sáng con mặc áo cổ cao màu xanh mà?" Bà Nhã vừa gắp thức ăn cho chồng vừa bâng quơ hỏi.
Hạ Lam sững người, miếng cơm trong miệng bỗng trở nên đắng chát. "Dạ... con lỡ làm đổ sơn lên áo lúc đang vẽ nên phải thay ạ."
"Vậy sao? Vẽ gì mà sơn bắn lên tận cổ áo thế?" Ông Đạt cười xòa, không mảy may nghi ngờ.
Nhưng bà Nhã không cười. Ánh mắt bà dừng lại ở cổ áo mới của Hạ Lam — một chiếc sơ mi có phần cổ hơi rộng — và rồi bà nhìn sang Khải Vân. Cậu con trai riêng của chồng bà đang thản nhiên ăn uống, nhưng có một sự thỏa mãn lạ kỳ hiện rõ trên gương mặt bất cần của hắn.
"Vân, hôm nay ở nhà có chuyện gì vui không con?" Bà Nhã đột ngột chuyển hướng tấn công.
Khải Vân ngẩng lên, nụ cười nửa miệng quen thuộc lại xuất hiện. Hắn liếc nhìn Hạ Lam, người đang cúi gằm mặt xuống bát cơm, đôi vai khẽ run lên vì căng thẳng.
"Cũng thường thôi ạ. Con chỉ thấy ngôi nhà này có nhiều ngóc ngách thú vị hơn con tưởng. Đặc biệt là... phòng vẽ của chị Lam."
Hạ Lam cảm thấy một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng. Hắn đang chơi với lửa, và hắn đang kéo cô vào đống lửa đó cùng với hắn.
"Phòng vẽ?" Ông Đạt ngạc nhiên. "Lam vốn không thích ai vào đó mà. Con vào đó làm gì?"
"Con vào xin ít màu vẽ thôi ạ. Chị Lam rất... nhiệt tình chỉ dẫn cho con." Khải Vân nhấn mạnh hai chữ "nhiệt tình" một cách đầy ẩn ý.
Bà Nhã buông đôi đũa xuống, âm thanh chạm vào bát sứ vang lên khô khốc. Bà nhìn con gái mình, ánh mắt từ dịu dàng bỗng chốc trở nên sắc lẹm và hoài nghi. Hạ Lam không dám ngước lên, cô cảm thấy vết dấu đỏ trên cổ mình, dù đã được che đậy bằng lớp phấn phủ, vẫn đang nóng rực lên như bị bỏng.
Bữa cơm kết thúc trong sự im lặng đáng sợ của bà Nhã. Khi Hạ Lam vừa định đứng dậy thu dọn bát đĩa để lánh mặt, mẹ cô đã lên tiếng bằng giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực:
"Lam, tối nay qua phòng mẹ. Mẹ có chuyện muốn nói riêng với con."
Hạ Lam đứng sững lại, hơi thở nghẹn nơi lồng ngực. Cô bắt gặp ánh mắt của Khải Vân từ phía xa — không còn là sự trêu chọc, mà là một sự thách thức đầy ngông cuồng. Hắn dường như không sợ sự đổ vỡ này, thậm chí còn mong chờ nó để đẩy mọi thứ đến mức không thể quay đầu.
Vết nứt trên bình gốm quý đã xuất hiện, và chỉ cần một cơn gió nhẹ, nó sẽ tan tành.