MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Hư QuáChương 9

Cậu Em Hư Quá

Chương 9

792 từ · ~4 phút đọc

Hạ Lam đứng trước cửa phòng mẹ, bàn tay đặt trên tay nắm cửa run rẩy không thôi. Cô hít một hơi thật sâu, cố trấn an nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực trước khi đẩy cửa bước vào.

Bà Nhã đang ngồi bên bàn trang điểm, bà không hề tẩy trang mà chỉ lặng lẽ nhìn vào gương. Ánh đèn ngủ vàng vọt hắt lên gương mặt bà những mảng sáng tối đầy suy tư. Sự im lặng này đối với Hạ Lam còn đáng sợ hơn cả một trận lôi đình.

"Mẹ gọi con ạ?" Hạ Lam lí nhí, đứng nép bên cạnh tủ quần áo.

Bà Nhã từ tốn quay lại. Bà nhìn con gái mình từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại thật lâu ở vùng cổ áo mà Hạ Lam đang cố tình kéo sát lên.

"Lam, con là một đứa trẻ ngoan. Từ nhỏ đến lớn, con chưa bao giờ biết nói dối mẹ." Bà Nhã bắt đầu bằng giọng trầm buồn. "Nhưng hôm nay, ánh mắt của con không dám nhìn thẳng vào mẹ. Tại sao?"

"Con... con không có gì giấu mẹ cả."

"Vậy sao?" Bà Nhã đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Khi khoảng cách chỉ còn gang tấc, bà đột ngột đưa tay, gạt nhẹ lớp phấn phủ dầy cộm trên cổ Hạ Lam. Vết đỏ nhạt hiện ra dưới ánh đèn, trần trụi và nhức nhối.

Gương mặt Hạ Lam cắt không còn giọt máu. Cô lùi lại một bước, hơi thở trở nên dồn dập. "Mẹ... cái này là do con bị dị ứng..."

"Dị ứng?" Bà Nhã cười nhạt, một nụ cười đầy xót xa. "Mẹ cũng là phụ nữ, Lam ạ. Vết dấu đó là gì, mẹ hiểu rõ hơn ai hết. Và cái cách Khải Vân nhìn con trên bàn ăn... nó không phải là cái nhìn của một cậu em trai dành cho chị mình."

Bà Nhã nắm lấy vai con gái, giọng bà trở nên khẩn thiết: "Con có biết mình đang làm gì không? Khải Vân là con trai của bác Đạt. Nếu chuyện này vỡ lở, danh dự của mẹ, sự nghiệp của bác Đạt và cả tương lai của con sẽ đi về đâu? Hắn ta là một kẻ ngỗ nghịch, hắn ta sẽ hủy hoại con!"

"Không phải như mẹ nghĩ đâu..." Hạ Lam bật khóc, những giọt nước mắt uất ức và sợ hãi trào ra. Cô không thể giải thích rằng chính cô cũng đang bị cuốn vào vòng xoáy đó, rằng chính cô cũng không thể kiểm soát nổi trái tim mình.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa khô khốc vang lên. Cánh cửa phòng không đợi người bên trong đồng ý đã bật mở. Khải Vân đứng ở đó, tay đút túi quần, dáng vẻ vẫn bất cần và ngạo mạn như cũ.

"Dì Nhã, dì không cần phải làm khó chị ấy." Khải Vân bước vào phòng, đi thẳng đến bên cạnh Hạ Lam và nắm chặt lấy tay cô trước mặt bà Nhã.

"Cậu... cậu làm cái gì vậy?" Bà Nhã sửng sốt, không tin nổi vào sự bạo dạn của hắn.

"Con thích chị ấy. Không phải là tình cảm chị em, mà là tình cảm giữa một người đàn ông và một người phụ nữ." Khải Vân nhìn thẳng vào mắt bà Nhã, giọng nói đanh thép và lạnh lùng. "Dì có cấm đoán hay sỉ vả thì sự thật cũng không thay đổi. Những gì đã xảy ra trong phòng vẽ chiều nay... đều là vì chúng con muốn thế."

"Câm miệng!" Bà Nhã run rẩy chỉ tay ra cửa. "Cậu đi ra ngoài ngay cho tôi! Thật là đồ vô giáo dục!"

Khải Vân không hề sợ hãi, hắn quay sang nhìn Hạ Lam đang khóc nấc lên, rồi ghé sát tai cô thì thầm đủ để bà Nhã cũng nghe thấy: "Đừng sợ. Em đã nói rồi, em sẽ không để ai mang chị đi đâu."

Hắn buông tay cô ra rồi thong dong bước ra ngoài, để lại một đống đổ nát trong căn phòng. Bà Nhã khuỵu xuống ghế, ôm mặt khóc nức nở. Hạ Lam đứng đó, giữa một bên là đạo đức gia đình và một bên là sự cám dỗ đầy tội lỗi của Khải Vân. Cô nhận ra cơn bão này không chỉ quét qua ngôi nhà, mà nó đang nuốt chửng lấy cuộc đời cô.

Đêm đó, khi mọi thứ đã lắng xuống trong sự im lặng giả tạo, Hạ Lam nhận được một tin nhắn chỉ vỏn vẹn mấy chữ: "Lên sân thượng. Em đợi chị. Nếu chị không lên, em sẽ xuống phòng bác Đạt."

Hạ Lam biết, "cậu em hư" của cô đang bắt đầu màn đánh cược cuối cùng.