MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Hư QuáChương 10

Cậu Em Hư Quá

Chương 10

794 từ · ~4 phút đọc

Gió đêm trên sân thượng rít qua từng kẽ lá của những chậu cảnh, mang theo cái lạnh buốt của sương sớm. Hạ Lam siết chặt chiếc áo khoác mỏng, đôi chân run rẩy bước lên những bậc thang cuối cùng. Cô biết mình không nên có mặt ở đây, nhưng lời đe dọa của Khải Vân như một sợi dây thừng siết chặt lấy cổ cô, buộc cô phải bước vào hang cọp.

Khải Vân đang đứng tựa lưng vào lan can, điếu thuốc trên tay lập lòe một đốm lửa đỏ giữa bóng tối mịt mùng. Khi nghe thấy tiếng động, hắn từ từ quay lại, phả ra một làn khói trắng đục vào không trung.

"Em đã nghĩ là chị sẽ nhát gan mà trốn trong chăn khóc lóc chứ." Hắn vứt mẩu thuốc xuống đất, dùng mũi giày di nát nó một cách tàn nhẫn.

"Khải Vân, em thôi ngay cái trò điên rồ này đi!" Hạ Lam tiến lại gần, giọng cô lạc đi vì giận dữ và sợ hãi. "Em có biết mẹ chị đã suy sụp thế nào không? Tại sao em lại vào phòng mẹ và nói những lời đó? Em muốn hủy hoại tất cả chúng ta sao?"

Khải Vân không trả lời ngay. Hắn đột ngột bước tới, dồn cô vào góc lan can. Đôi bàn tay to lớn của hắn chống hai bên, giam cầm cô trong một không gian chật hẹp chỉ đầy mùi khói thuốc và hơi nóng phả ra từ cơ thể hắn.

"Hủy hoại?" Hắn bật cười, một âm thanh khàn đặc đầy cay đắng. "Cái gia đình giả tạo này vốn dĩ đã mục nát từ bên trong rồi. Em chỉ là người bóc trần lớp vỏ đó ra thôi. Chị Lam, chị định sống trong cái lồng kính đó đến bao giờ? Đóng vai một người con gái ngoan ngoãn, một người chị mẫu mực... trong khi cơ thể chị lại khao khát em đến phát điên?"

"Chị không có!" Hạ Lam hét lên, nhưng âm thanh ấy lại yếu ớt đến thảm hại.

"Dối trá." Khải Vân cúi thấp đầu, đôi mắt hắn trong bóng tối sâu thẳm như vực thẳm. Hắn dùng bàn tay nóng rực của mình luồn vào sau gáy cô, ép cô phải đối diện với thực tại. "Nếu chị không khao khát em, sao chị lại run rẩy khi em chạm vào? Sao chị không chạy đi khi em hôn chị trong phòng vẽ?"

Hắn không đợi cô trả lời mà thô bạo áp môi mình xuống. Nụ hôn trên sân thượng giữa đêm khuya này không còn sự vờn bắt, trêu đùa. Nó mang theo vị đắng của sự tuyệt vọng và sự bùng nổ của những kìm nén suốt bao ngày qua. Hạ Lam vùng vẫy, nhưng sức lực của một người phụ nữ hoàn toàn bất lực trước sự áp chế của một thanh niên trẻ tuổi đầy sung mãn.

Những nụ hôn của hắn dời từ môi xuống cổ, day mạnh vào vết dấu cũ như muốn khắc ghi thêm một tầng tội lỗi mới. Hạ Lam cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão lớn, chỉ có thể nương theo từng đợt sóng xô đẩy. Đôi tay cô, ban đầu là đẩy ra, sau đó lại vô thức ôm lấy lưng hắn, cảm nhận từng múi cơ săn chắc đang gồng lên dưới lớp áo sơ mi mỏng.

"Cậu em hư quá..." Cô rên rỉ, nước mắt rơi xuống lã chã, hòa cùng mồ hôi và hơi thở nồng nàn của cả hai.

"Chị thích sự hư hỏng này mà, phải không?" Khải Vân thì thầm, bàn tay hắn bắt đầu không yên vị mà trượt dần xuống dưới.

Giữa không gian bao la của bầu trời đêm, dưới ánh sao mờ ảo, họ đang chơi một trò chơi nguy hiểm nhất thế gian. Hạ Lam biết, sau đêm nay, cô sẽ không bao giờ có thể quay lại là người con gái ngoan ngoãn của mẹ được nữa. Cô đã hoàn toàn rơi vào tay của "cậu em trai" ác ma này, một kẻ không cần danh dự, không cần gia đình, mà chỉ cần duy nhất một thứ: Sự phục tùng của cô.

Đúng lúc đó, phía dưới nhà vang lên tiếng đóng cửa mạnh. Có lẽ ông Đạt đã thức giấc. Hạ Lam giật mình nhìn xuống, nhưng Khải Vân lại giữ chặt lấy cằm cô, buộc cô phải nhìn hắn.

"Đừng nhìn xuống dưới. Nhìn em này." Hắn nói, giọng nói đầy quyền lực. "Từ giờ trở đi, thế giới của chị chỉ có em thôi."

Hồi 1 kết thúc trong tiếng gió gào thét trên sân thượng, báo hiệu một chuỗi những ngày tháng đen tối nhưng cũng đầy đam mê phía trước.