Sau đêm trên sân thượng, bầu không khí trong ngôi nhà họ Trịnh không còn là sự căng thẳng ngầm nữa, mà nó đã hóa thành một loại áp suất đặc quánh, khiến người ta cảm thấy khó thở ngay cả khi chỉ ngồi cùng nhau trong một gian phòng. Bà Nhã gần như không nói chuyện với Hạ Lam, ánh mắt bà nhìn con gái chỉ còn sự thất vọng tràn trề và một nỗi lo âu tột độ.
Hạ Lam chọn cách giam mình trong phòng. Cô sợ phải nhìn thấy mẹ, sợ phải đối mặt với ông Đạt, và sợ nhất là phải chạm trán với Khải Vân. Thế nhưng, trong căn nhà này, Khải Vân mới là kẻ làm chủ cuộc chơi.
Chiều hôm ấy, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống thành phố. Hạ Lam đang nằm truyền miên trên ghế sofa ở phòng sinh hoạt chung tầng hai, cơn đau đầu vì thiếu ngủ khiến cô mệt lả và ngủ gục đi từ lúc nào không hay.
Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy không gian xung quanh bỗng trở nên ấm nóng lạ thường. Một mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc, pha chút vị khói thuốc nhạt dần bao vây lấy cô. Hạ Lam muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu vì mệt mỏi.
Khải Vân đã đứng đó từ bao giờ. Hắn lặng lẽ nhìn ngắm gương mặt khi ngủ của cô — vẻ thanh tú vẫn còn vương chút u sầu, đôi môi hơi hé mở như đang chờ đợi điều gì đó. Hắn quỳ một chân xuống sàn, bàn tay thô ráp khẽ vuốt ve lọn tóc mai dính bết trên trán cô vì mồ hôi.
Hắn cúi thấp xuống. Hơi thở nóng hổi của hắn phả lên gò má cô, rồi từ từ chuyển xuống làn da nhạy cảm nơi cổ. Khải Vân không kiềm chế được, hắn đặt một nụ hôn nhẹ, thật nhẹ lên khóe môi cô.
Hạ Lam khẽ rùng mình trong giấc ngủ. Cô thực chất đã tỉnh giấc ngay khoảnh khắc môi hắn chạm vào mình, nhưng một nỗi sợ hãi lẫn một sự khao khát kỳ lạ khiến cô không dám mở mắt. Cô chọn cách giả vờ ngủ, để mặc cho sự "hư hỏng" của hắn tiếp diễn.
Hắn tiếp tục hôn dọc theo xương quai hàm của cô, mỗi cái chạm đều như muốn đốt cháy làn da cô. Bàn tay Khải Vân luồn xuống dưới gáy, nâng nhẹ đầu cô lên. Hắn thì thầm, giọng nói trầm đục chỉ đủ cho hai người nghe thấy:
"Chị đang tỉnh, phải không?"
Hạ Lam nín thở, tim đập mạnh đến mức cô sợ hắn sẽ nghe thấy.
"Em biết chị không ngủ." Khải Vân bật cười nhẹ, nụ hôn của hắn lần này dừng lại thật lâu trên môi cô, không còn là sự chiếm hữu thô bạo mà là một sự mơn trớn đầy tà mị. "Cứ giả vờ đi, Lam ạ. Chị càng giả vờ, em lại càng muốn xem chị có thể chịu đựng đến bao giờ."
Hắn lướt bàn tay xuống eo cô, siết nhẹ qua lớp váy mỏng. Cảm giác da thịt nóng hổi tiếp xúc qua lớp vải khiến Hạ Lam suýt chút nữa bật thốt lên tiếng rên rỉ. Cô vẫn nhắm chặt mắt, nhưng đôi bàn tay lại vô thức nắm lấy tà áo của mình, vò nát nó trong sự giằng xé nội tâm.
Khải Vân nán lại thêm một lúc, đôi mắt hắn rực cháy nhìn chằm chằm vào biểu cảm nén nhịn của cô. Trước khi đứng dậy rời đi, hắn ghé sát tai cô, hơi thở nóng rực làm tê dại một bên mặt cô:
"Lần sau, đừng để em bắt gặp chị một mình thế này nữa. Vì lần sau... em sẽ không chỉ hôn thôi đâu."
Tiếng bước chân của hắn xa dần, rồi tiếng cửa phòng đối diện đóng lại. Lúc này, Hạ Lam mới dám mở mắt. Cô bật ngồi dậy, hơi thở dồn dập, đôi môi vẫn còn cảm nhận rõ sự bỏng rát và vị bạc hà mát lạnh từ nụ hôn trộm của hắn.
Cô nhận ra mình không hề ghét bỏ sự xâm phạm này. Ngược lại, sự im lặng của cô chính là một lời thú nhận câm lặng: Cô đã hoàn toàn đầu hàng trước sự quyến rũ tội lỗi của cậu em trai mình.