MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Hư QuáChương 12

Cậu Em Hư Quá

Chương 12

701 từ · ~4 phút đọc

Những ngày tiếp theo, Hạ Lam cố gắng xây dựng một lớp vỏ bọc lạnh lùng để bảo vệ bản thân. Cô không còn nhìn vào mắt Khải Vân, không còn trả lời những câu hỏi ẩn ý của hắn. Sự im lặng của cô là một nỗ lực tuyệt vọng để kéo giãn khoảng cách, nhưng với một kẻ như Khải Vân, sự phớt lờ chỉ là một loại mồi lửa khiến sự kiên nhẫn của hắn bốc cháy.

Chiều thứ Bảy, ông Đạt và bà Nhã đi dự một buổi tiệc từ thiện. Ngôi nhà rộng lớn lại một lần nữa rơi vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Hạ Lam đang đứng ở ban công tầng hai, cố gắng hít hà chút không khí trong lành để xua tan cảm giác ngột ngạt.

"Chị định tránh mặt em đến bao giờ?"

Giọng nói của Khải Vân vang lên ngay sau lưng. Hạ Lam không quay lại, cô nắm chặt thanh lan can bằng sắt lạnh lẽo.

"Em đừng quá đáng. Chị không tránh mặt ai cả, chị chỉ đang làm những gì một người chị nên làm."

Khải Vân bước tới, hắn xoay người cô lại một cách đột ngột. Gương mặt hắn tràn đầy vẻ giận dữ xen lẫn sự mỉa mai. "Người chị nên làm? Chị nên làm là để em hôn chị khi đang ngủ sao? Hay là rên rỉ dưới chân cầu thang đêm đó?"

"Câm miệng!" Hạ Lam vung tay định tát hắn một cái, nhưng Khải Vân đã nhanh hơn.

Hắn giơ tay bắt lấy cổ tay cô ngay trên không trung. Lực bóp của hắn mạnh đến mức Hạ Lam cảm thấy xương cốt mình như sắp vỡ ra. Hắn không dừng lại ở đó, mà dùng bàn tay còn lại nắm lấy cổ tay kia của cô, ép chặt cả hai tay cô ra sau lưng, dồn cô sát vào bức tường ở ban công.

"Buông ra! Em làm chị đau!" Cô vùng vẫy, nhưng sự chênh lệch về thể lực khiến cô trông giống như một con chim nhỏ đang đập cánh vô vọng trong lồng.

"Đau sao?" Khải Vân gầm nhẹ, hắn áp sát cơ thể mình vào cô. "Nỗi đau này có bằng cảm giác chị coi em như một kẻ xa lạ không? Chị nghĩ chị là ai mà dám trêu đùa với cảm xúc của em rồi thản nhiên quay lưng lại?"

Ánh mắt hắn đỏ ngầu, hơi thở nồng nặc sự tức giận và dục vọng không thể kìm nén. Khải Vân siết chặt cổ tay cô hơn, nhưng đồng thời, hắn lại bắt đầu dùng những đầu ngón tay cái vuốt ve lên vùng da nhạy cảm nơi mạch đập của cô. Sự tiếp xúc vừa thô bạo vừa mơn trớn này khiến Hạ Lam run lên bần bật.

"Chị nhìn em này, Lam!" Hắn gằn giọng. "Nhìn thẳng vào mắt em và nói là chị không có cảm giác gì đi!"

Hạ Lam ngước mắt lên, nước mắt vì đau và vì tủi hổ trào ra. Cô nhìn thấy trong đôi mắt của Khải Vân không chỉ là sự ngông cuồng, mà còn là một nỗi khao khát đến tuyệt vọng. Sự giận dữ của hắn chỉ là lớp vỏ bọc cho một tình yêu sai trái đang gào thét đòi được thừa nhận.

"Em... em là đồ tồi..." Cô nức nở.

"Phải, em tồi." Khải Vân nói, giọng hắn bỗng chốc trầm xuống, đầy vẻ nguy hiểm. "Và vì em tồi, nên em sẽ không bao giờ buông tay chị ra đâu."

Hắn buông cổ tay cô ra, nhưng ngay lập tức vòng tay qua eo, nhấc bổng cô lên và ép cô vào lòng mình. Sự tiếp xúc da thịt kéo dài qua lớp quần áo mỏng khiến cả hai đều run rẩy. Hạ Lam không còn sức để đẩy hắn ra nữa, cô gục đầu vào vai hắn, để mặc cho sự chiếm hữu này nuốt chửng lấy mình.

Trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều tà, tiếng tim đập của cả hai vang lên đồng điệu, báo hiệu rằng rào cản cuối cùng giữa họ không còn là đạo đức, mà chỉ còn là sự sợ hãi trước một tương lai không lối thoát.