MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị GáiChương 1

Cậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị Gái

Chương 1

1,170 từ · ~6 phút đọc

Căn penthouse trên tầng cao nhất của tòa nhà The Zenith luôn mang một vẻ tĩnh lặng, gần như lạnh lùng. Đó là lãnh địa của ba chị em nhà họ Nguyễn: Thư, Linh, và Ngân. Họ là ba người phụ nữ độc lập, thành công và đã quen với cuộc sống chỉ có tiếng cười giòn tan, tiếng giày cao gót gõ nhịp trên sàn đá cẩm thạch, và những cuộc họp đột xuất. Sự riêng tư của họ là tuyệt đối.

Cho đến hôm nay.

Thư, chị cả, người khoác lên mình bộ vest quyền lực, đang đứng tựa lưng vào ban công kính, nhấm nháp ly trà thảo mộc. Cô nhíu mày nhìn chiếc vali màu xanh than được đặt ngay ngắn ở sảnh vào.

“Khôi sẽ đến bất cứ lúc nào,” giọng Thư trầm, dứt khoát như một mệnh lệnh. “Bác sĩ tâm lý nói thằng bé cần một môi trường ổn định, và đây là nơi duy nhất. Các em nhớ, Khôi mới mười chín tuổi, vừa trải qua cú sốc lớn. Chúng ta phải thật dịu dàng.”

Linh, chị hai, đang nằm dài trên sofa với chiếc váy lụa mỏng tang, ngón tay sơn đỏ rực rỡ lướt trên màn hình điện thoại. Linh ngước mắt lên, đôi mắt sắc sảo đánh giá: “Dịu dàng à? Chị đang nói về việc nuôi một con thú nhỏ hay một cậu em trai, Thư? Em không nghĩ mình có đủ lòng kiên nhẫn đâu. Hơn nữa, cậu ta là con trai của mẹ kế, em trai cùng cha khác mẹ. Khó để ‘dịu dàng’ lắm.”

Ngân, cô út, trái ngược hoàn toàn với hai chị gái. Cô mặc chiếc váy cotton dài, gương mặt hiền lành và đôi mắt toát lên sự lo lắng. “Đừng nói thế, Linh. Khôi rất đáng thương. Em đã chuẩn bị phòng của Khôi rồi. Dù sao thì, thằng bé cũng là em mình.”

Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.

Thư thở dài, dứt khoát bước ra mở cửa. Đứng trước ngưỡng cửa là một cậu trai cao hơn cô một cái đầu, một hình bóng hoàn toàn xa lạ nhưng mang một phần huyết thống không thể chối bỏ.

Khôi đứng đó. Thoạt nhìn, cậu là hiện thân của sự ngây thơ, vụng về và đáng thương. Chiếc áo hoodie xám hơi rộng thùng thình, mái tóc đen rủ xuống che đi phần lớn ánh mắt. Khuôn mặt cậu trắng bệch, đôi môi mím chặt. Cả người Khôi toát ra một cảm giác nhút nhát đến mức ai cũng muốn ôm vào lòng mà che chở.

“Chào... chào các chị,” Khôi nói lí nhí, giọng nói nhỏ nhẹ, gần như run rẩy, khiến Ngân lập tức bước tới với ánh mắt thương xót.

“Chào Khôi. Chào mừng em đến nhà.” Ngân dịu dàng nắm lấy cánh tay cậu, cảm nhận thấy sự căng thẳng không hề nhẹ từ cơ thể cao lớn đó.

Thư tiến lên, sự chuyên nghiệp che giấu mọi cảm xúc cá nhân. “Vào đi, Khôi. Đừng ngại. Đây sẽ là nhà của em.”

Khôi ngoan ngoãn cúi đầu theo chân Ngân bước vào. Khi đi ngang qua Linh đang ngồi trên sofa, cậu khựng lại một chút. Linh nâng cằm, nhìn thẳng vào cậu. Cô thấy rõ ràng một tia run rẩy trong ánh mắt Khôi, nhưng điều khiến Linh chú ý hơn là cấu trúc xương hàm sắc nét bị che giấu, và đặc biệt là bờ vai rộng, căng cứng dưới lớp áo hoodie. Cậu trai này không hề ốm yếu hay mảnh khảnh như vẻ bề ngoài rụt rè. Khôi có một thân hình hoàn hảo của một thanh niên mới lớn, tràn đầy sức sống.

Khôi nhanh chóng cụp mắt xuống, dường như sợ hãi ánh nhìn trực diện của Linh, và vội vã đi theo Ngân vào sâu bên trong.

Sau khi Khôi vào phòng, Linh nhếch môi cười, ánh mắt đầy vẻ thích thú xen lẫn cảnh giác. “Chà, chị cả à. Em nghĩ ‘con thú nhỏ’ của chị không hề nhỏ đâu. Cơ thể đó... thật sự rất ổn đấy.”

Thư liếc nhìn em gái, khó chịu với giọng điệu quá phóng khoáng đó. “Linh, đừng suy nghĩ lung tung. Em ấy là em trai mình.”

Trong căn phòng nhỏ hơn Ngân chuẩn bị, Khôi đóng cửa lại. Cậu tựa lưng vào cánh cửa gỗ sồi nặng nề, hít một hơi thật sâu. Khuôn mặt nhút nhát vừa rồi biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng, điềm tĩnh đến đáng sợ.

Khôi nhìn quanh căn phòng. Mùi hương dịu nhẹ từ nến thơm thoang thoảng trong không khí.

Cậu từ từ cởi chiếc áo hoodie ra. Ngay lập tức, bờ vai rộng và cơ bắp săn chắc hiện rõ. Dưới lớp áo thun mỏng, cơ bụng phẳng lỳ được định hình rõ ràng, hoàn toàn đối lập với hình ảnh thanh niên yếu đuối cậu thể hiện trước mặt các chị. Khôi không cần phải dùng ánh mắt để nhìn. Cậu cảm nhận được mùi hương của ba người phụ nữ đó vẫn còn vương vấn trong không khí, một sự pha trộn giữa sự thơm mát lạnh lùng của Thư, sự nồng nàn quyến rũ của Linh, và sự ngọt ngào đơn thuần của Ngân.

Khôi bước tới cửa sổ, ngắm nhìn thành phố rực rỡ ánh đèn. Cậu nở một nụ cười nhếch mép nhẹ, một nụ cười đầy tính toán và chiếm hữu.

"Các chị gái ạ," cậu thì thầm với chính mình, giọng nói hoàn toàn không còn sự run rẩy, mà trầm ấm và đầy sức mạnh, "ngôi nhà này yên tĩnh quá. Em sẽ giúp nó trở nên sống động hơn, theo cách của em."

Khôi đưa bàn tay to lớn của mình lên chạm vào cổ họng, sau đó lại đưa tay lên vuốt ve mái tóc đen rủ xuống trán. Cậu đã chuẩn bị rất kỹ cho vai diễn ngây thơ này. Cậu biết rõ các chị gái sẽ dễ dàng mềm lòng trước sự yếu đuối, sự đáng thương giả tạo. Và đó chính là chìa khóa để mở ra cánh cửa cấm kỵ.

Cậu nhớ lại cái chạm tay của Ngân, sự bối rối kiềm chế của Thư, và ánh mắt sắc như dao nhưng đầy tò mò khiêu khích của Linh.

Khôi hít một hơi sâu nữa, mùi hương từ căn nhà này bây giờ đã hòa lẫn với mùi mồ hôi nam tính của chính cậu.

Ngày mai, Khôi sẽ bắt đầu.

Cậu đặt chiếc vali xuống sàn, lấy ra một chiếc quần short thể thao và một chiếc áo thun ba lỗ cực kỳ bó sát. Cậu cần phải thay trang phục, và "vô tình" đi lại trong nhà một lát trước khi đi ngủ. Dù là ngây thơ, nhưng Khôi biết rõ, sự khoe khoang cơ thể là bước đầu tiên để gieo rắc sự kích thích vào tiềm thức của những người phụ nữ khao khát này.

Đôi mắt Khôi ánh lên một tia ham muốn đen tối. Cuộc chơi đã bắt đầu.