MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị GáiChương 2

Cậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị Gái

Chương 2

1,347 từ · ~7 phút đọc

Sự yên tĩnh của đêm khuya tại căn penthouse rộng lớn không kéo dài được lâu.

Sau khi thay đồ, Khôi đã cố ý đi lại quanh khu vực chung vài lần, tạo cơ hội cho Thư và Linh thoáng thấy thân hình cậu trong bộ đồ bó sát, nhưng cả hai đều đã lui về phòng riêng làm việc hoặc nghỉ ngơi. Khôi cười thầm: sự nhẫn nại là điều cần thiết.

Cậu quay lại phòng mình, nằm vật ra chiếc giường đơn mà Ngân đã chuẩn bị. Chiếc giường thực sự thoải mái, nhưng đó không phải là thứ Khôi muốn. Thứ cậu muốn là sự gần gũi cấm kỵ, là được hít thở cùng một nhịp đập với một trong ba người phụ nữ ở căn nhà này.

Đúng 11 giờ 30 phút đêm, Khôi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.

Mục tiêu đầu tiên của cậu là Ngân, cô út hiền lành, người đã vội vàng nắm lấy tay cậu lúc ban chiều. Phòng của Ngân nằm cuối hành lang, ánh đèn ngủ màu vàng nhạt vẫn còn hắt ra qua khe cửa. Khôi đưa tay gõ cửa, ba tiếng gõ vụng về và nhẹ nhàng như một đứa trẻ phạm lỗi.

“Ai đó?” Giọng Ngân vang lên, hơi ngái ngủ.

“Là... là em, Khôi,” cậu thì thầm, giọng nói lập tức chuyển về âm điệu run rẩy, yếu ớt của kẻ đang gặp khó khăn.

Cánh cửa mở ra. Ngân mặc một chiếc váy ngủ lụa màu hồng nhạt, mái tóc dài buông xõa. Cô dụi mắt, gương mặt ngập tràn vẻ lo lắng.

“Khôi? Sao em chưa ngủ? Có chuyện gì vậy?”

Khôi rụt người lại một chút, cúi đầu khiến mái tóc đen che gần hết đôi mắt đang chớp lên sự tính toán.

“Em xin lỗi, Ngân. Em không cố ý làm phiền chị... nhưng... em không thể ngủ được.”

Ngân nhìn Khôi, ánh mắt đầy thương cảm. “Em gặp ác mộng à? Hay em vẫn còn buồn?”

“Không ạ. Không hẳn là buồn...” Khôi ngập ngừng, đưa tay lên ôm lấy vai mình. “Em... cái giường của em nó hơi, hơi lạ. Em không biết nữa. Cứ như là nó quá chật, hay quá cứng. Em cảm thấy không an toàn.”

Khôi dùng từ "không an toàn" một cách có chủ đích. Cậu biết Ngân sẽ hiểu điều đó theo nghĩa bóng – một người vừa mất đi người thân cần một điểm tựa.

Ngân hoàn toàn bị thuyết phục bởi vẻ mặt tội lỗi và cô độc đó. Cô bước hẳn ra ngoài, nhìn thấy dáng vẻ cao lớn của Khôi đứng co ro trong hành lang vắng lặng.

“Ôi, tội nghiệp em,” Ngân thì thầm. Cô nắm lấy tay Khôi, bàn tay mềm mại của cô ấm áp bao bọc lấy bàn tay Khôi. “Có lẽ em chưa quen thôi. Đừng lo lắng. Vậy... em có muốn...”

Khôi không để Ngân nói hết. Cậu nhẹ nhàng bóp lại bàn tay Ngân một chút, sau đó nhanh chóng buông ra với một cử chỉ hốt hoảng.

“Em... em chỉ muốn xin một cốc nước ấm thôi ạ. Nhưng nếu chị... nếu chị cho em ngủ ké ở ghế sofa phòng khách thì em sẽ biết ơn lắm. Em không dám làm phiền các chị.”

Ngân lắc đầu. “Không được. Ngủ sofa sẽ lạnh lắm. Em vừa mới chuyển đến. Thôi được rồi.” Cô do dự một chút. “Đêm nay, em vào ngủ cùng chị đi. Em ngủ bên ngoài, còn chị ngủ phía trong. Em đừng suy nghĩ gì cả. Chỉ là chị lo cho em thôi.”

Ngay lập tức, một tia chiến thắng lóe lên trong mắt Khôi, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ mặt biết ơn sâu sắc và ngại ngùng.

“Em cảm ơn chị Ngân. Em... em thật sự không biết phải làm sao để cảm ơn chị nữa.”

Ngân mỉm cười dịu dàng: “Không sao đâu, Khôi. Em cứ tự nhiên như ở nhà.”

Khôi bước vào phòng Ngân. Căn phòng tràn ngập mùi hương hoa oải hương nhẹ nhàng và hơi ấm nữ tính quyến rũ. Khôi đi tới bên giường, từ từ leo lên mép ngoài.

Chiếc giường của Ngân là giường đôi cỡ Queen, không hề chật. Nhưng ngay cả khi nằm sát mép, Khôi vẫn cảm thấy cơ thể Ngân rất gần. Khôi không nằm ngửa, cậu nằm nghiêng, quay lưng về phía Ngân, tạo ra khoảng cách nhỏ cuối cùng.

Ngân tắt đèn. Cả căn phòng chìm vào bóng tối. Khôi có thể nghe thấy hơi thở đều đặn của Ngân.

Khoảng năm phút trôi qua. Khôi vẫn giữ nguyên tư thế. Cậu biết, đây là khoảnh khắc tạo niềm tin quan trọng nhất. Cậu phải giữ vững vai diễn đứa em trai ngoan ngoãn, chỉ cần một chút hơi ấm để trấn an.

Nhưng rồi, Khôi bắt đầu thực hiện bước tiếp theo.

Cậu bắt đầu run rẩy nhẹ. Chỉ là một sự co cơ nhẹ, có chủ đích, tạo ra tiếng động sột soạt rất nhỏ dưới lớp chăn.

Ngân cựa quậy. “Khôi? Em lạnh à?”

“Không... không phải lạnh,” Khôi thì thầm, giọng nói hơi nghẹn lại. “Em... em lại mơ thấy chuyện cũ rồi. Em xin lỗi.”

Ngân thở dài nhẹ nhàng. Cô biết mình cần làm gì. Với một cử chỉ hết sức tự nhiên và ấm áp, Ngân nhích người lại gần Khôi.

Khoảng cách biến mất.

Ngân đặt tay lên lưng Khôi, vỗ nhẹ một cách nhẹ nhàng và trấn an hệt như vỗ về một đứa trẻ.

“Đừng sợ, Khôi. Ngủ đi. Chị ở đây rồi.”

Khôi cảm nhận được bàn tay mềm mại của Ngân xuyên qua lớp áo thun mỏng. Cậu cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô tỏa ra, và điều quan trọng hơn, cậu cảm nhận được phần hông mềm mại của Ngân đang áp sát vào lưng mình.

Khôi không hề cựa quậy, nhưng cậu thở hắt ra một hơi thật dài, cố tình làm cho hơi thở đó mang một chút nặng nề và gợi cảm. Cậu để Ngân tiếp tục vỗ về.

Khi bàn tay Ngân di chuyển xuống thấp hơn, vuốt ve phần eo và hông của Khôi, cậu bắt đầu căng cứng cơ thể.

Khôi không thể kiềm chế được sự kích thích đang dâng lên, nhưng cậu biết mình phải giữ vững vai diễn. Cậu chỉ nhẹ nhàng rúc đầu vào gối như một đứa trẻ đang tìm kiếm sự an ủi, đồng thời dịch chuyển hông một chút, tạo ra một cái chạm vô tình, nhanh chóng và rõ ràng vào phần cơ thể Ngân đang áp vào.

Ngân lập tức cứng đờ người lại.

Cô cảm nhận được sự căng chặt và nóng bỏng bất thường từ phía Khôi. Đó không phải là sự run rẩy của nỗi sợ, mà là một thứ gì đó mạnh mẽ và rất đàn ông. Tim Ngân đập mạnh. Cô rụt tay về, toàn thân nóng bừng, xấu hổ và bối rối vì cảm giác vừa rồi.

Ngân cố gắng điều chỉnh hơi thở, tự nhủ: Đó chỉ là phản ứng sinh lý tự nhiên của một cậu bé tuổi mới lớn. Mình không được nghĩ lung tung. Mình là chị gái của nó.

Nhưng Khôi không cho cô cơ hội để quên đi.

“Chị Ngân,” Khôi khẽ gọi, giọng cậu khàn khàn, “hơi ấm của chị... thật sự rất tốt. Em cảm thấy dễ chịu hơn rồi.”

Nói rồi, Khôi xoay người nhẹ nhàng lại, đối diện với Ngân, nhưng vẫn giữ khoảng cách khoảng một gang tay. Hành động này là một sự cam kết ngầm về sự ngây thơ và tin tưởng.

Ngân cố gắng đáp lại một cách bình thường: “Ngủ đi, Khôi. Đừng nghĩ nhiều nữa.”

Khôi không nói gì nữa, nhưng trong bóng tối, cậu khẽ cong môi. Cậu đã thành công. Cậu đã gieo rắc sự bối rối vào tâm trí Ngân. Và quan trọng hơn, cậu đã tìm được chỗ ngủ êm ái trong vòng tay của một trong những người phụ nữ cấm kỵ. Khôi nhắm mắt lại, hít hà mùi hương của Ngân trong không khí.

Cậu đang chờ đợi, và chắc chắn, cái chạm tiếp theo sẽ không còn là vô tình nữa.