MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị GáiChương 3

Cậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị Gái

Chương 3

1,143 từ · ~6 phút đọc

Buổi sáng sau đêm ngủ cùng Ngân, Khôi thức dậy với vẻ mặt tươi tỉnh đến bất ngờ, khiến Ngân vừa nhẹ nhõm vừa bối rối khi nhìn thấy cậu. Khôi giả vờ cúi đầu cảm ơn rối rít, hứa sẽ không bao giờ làm phiền Ngân nữa, nhưng Ngân lại thấy có chút hụt hẫng khi không còn cảm giác ấm áp tối qua.

Nhưng Khôi không nán lại lâu ở chỗ Ngân. Mục tiêu tiếp theo của cậu là Linh – người duy nhất không thể hiện sự thương hại, mà ngược lại, lại có ánh mắt khám phá, khiêu khích.

Linh là một chuyên gia truyền thông. Cô luôn làm việc tại nhà, trong phòng làm việc riêng biệt. Tầm giữa trưa, Khôi biết cô sẽ nghỉ giải lao và thường uống cà phê hoặc trà ngay tại bàn làm việc.

Khôi mặc chiếc quần short thể thao và áo thun mỏng, cố ý để lộ một phần cơ vai khi bước vào bếp. Cậu lấy một chai nước lạnh, sau đó cầm theo một chiếc khăn tắm (chủ yếu là để tạo "đạo cụ" cho tình huống sắp tới).

Linh đang đi ra từ phòng làm việc, trên tay là một cốc cà phê đá lớn. Cô nhìn thấy Khôi đang loay hoay trong bếp. Khôi ngay lập tức chuyển sang vẻ mặt ngây thơ, vụng về quen thuộc.

“Chào buổi trưa, chị Linh,” Khôi nói lí nhí.

Linh nhếch môi, tựa vào khung cửa. Cô thích thú nhìn Khôi. “Chào cậu em trai ngoan. Cậu đã ngủ ngon chưa? Ngân có chăm sóc cậu tốt không?”

Khôi đỏ mặt, cúi đầu ngay lập tức. “Chị Ngân... rất tốt ạ. Em xin lỗi vì đã làm phiền chị ấy.”

“Làm phiền? Chà, chị nghĩ cô ấy có vẻ thích thú đấy chứ.” Linh nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt dò xét không rời khỏi Khôi.

Đó là lúc Khôi quyết định hành động.

Cậu đang cầm chai nước lạnh. Cậu cố tình trượt tay một cách đột ngột. Chai nước rơi xuống sàn, không vỡ, nhưng tung tóe nước lạnh bắn lên chiếc áo thun mỏng của Khôi, đặc biệt là ở vùng ngực và vai.

Linh giật mình, theo phản xạ, cô lùi lại. Nhưng chiếc cốc cà phê đá trên tay cô cũng bị lay động mạnh.

“Ôi, chết tiệt!” Linh thốt lên.

Một nửa cốc cà phê đá lớn đổ ập xuống, không phải lên người Khôi, mà là lên sàn nhà và một chút vào chân của Linh. Nhưng Khôi đã thấy cơ hội. Cậu lập tức làm ra vẻ hoảng loạn, chạy tới gần Linh.

“Em xin lỗi! Em xin lỗi chị Linh! Em vụng về quá!” Khôi vừa nói vừa đưa tay ra vơ vội chiếc khăn tắm cậu đã chuẩn bị sẵn, cố gắng lau chùi vội vàng vết cà phê bắn lên chân Linh.

Linh đang mang một chiếc quần short ngắn ở nhà. Bàn tay Khôi, lớn, ấm áp và căng cứng cơ bắp, chạm vào vùng đùi trần mịn màng của Linh. Khôi giữ cái chạm đó dài hơn một giây cần thiết.

Linh lập tức cảm thấy một luồng điện xẹt qua chân mình. Cô không khó chịu, mà là bất ngờ trước sự mạnh mẽ và táo bạo của cậu em trai.

Cô rụt chân lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Khôi. Khôi ngước lên, đôi mắt đen láy mở to, ngây thơ và sợ hãi như một chú cún bị mắng.

“Em xin lỗi chị! Em lau sạch cho chị đây,” Khôi lắp bắp.

Linh khẽ nhếch môi. Cô không hề giận, mà cảm thấy kích thích trước sự hỗn loạn này.

“Được rồi, Khôi. Dừng lại,” Linh nói, giọng cô khàn khàn hơn bình thường. “Chị không sao. Em lo cho cái áo của em đi. Nước lạnh ướt hết rồi kìa.”

Linh cố ý nhìn chằm chằm vào chiếc áo Khôi đang mặc. Vùng ngực và vai áo Khôi đã bị ướt sũng, khiến chiếc áo dính chặt vào cơ thể, để lộ rõ đường nét cơ bắp săn chắc dưới lớp vải mỏng. Khôi không hề gầy gò, mà vạm vỡ một cách đáng kinh ngạc.

Khôi nhìn xuống, sau đó lại nhìn Linh với vẻ mặt vô cùng ngượng nghịu.

“Em... em đi thay đồ ngay đây ạ. Xin lỗi chị.”

Nhưng Linh không để Khôi đi dễ dàng như vậy. Cô chậm rãi bước tới gần cậu, ánh mắt tập trung vào phần da thịt bị phô bày qua chiếc áo ướt.

“Đừng vội. Chị nghĩ em nên lau khô trước. Trời sắp lạnh rồi đấy.” Linh đưa tay lên, chạm nhẹ vào vùng vai ướt của Khôi. Cái chạm ngắn ngủi nhưng đầy thăm dò.

“Ướt thế này dễ bị cảm lắm. Khăn đâu?” Linh hỏi.

Khôi chìa chiếc khăn tắm ra. Linh nhận lấy, sau đó, thay vì đưa cho Khôi tự lau, cô chủ động đưa tay lên, chà xát nhẹ chiếc khăn lên vai Khôi.

Khôi đứng yên, cơ thể cậu căng cứng lại dưới bàn tay Linh. Hơi thở của cả hai người đều trở nên nặng nề trong khoảnh khắc đó. Khôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa quyến rũ từ Linh.

Linh cố ý kéo nhẹ chiếc áo thun xuống một chút ở vùng cổ, để lau sâu hơn. Hành động này vô tình (hay cố ý) làm lộ ra phần xương quai xanh nam tính và một chút đường viền cơ ngực của Khôi.

Khôi không nhìn Linh. Cậu chỉ nhìn chằm chằm vào sàn nhà, nhưng đôi tai cậu lại đỏ bừng lên. Sự ngây thơ giả tạo này khiến Linh càng thêm hứng thú.

“Xong rồi. Em vào thay đồ đi,” Linh nói, giọng cô đầy vẻ thỏa mãn vì đã trêu chọc thành công.

Khôi cúi gập người. “Em cảm ơn chị Linh.”

Khôi quay lưng bước đi, nhưng trước khi khuất vào hành lang, Linh gọi lại.

“Khôi.”

Khôi quay đầu lại, vẻ mặt bối rối.

“Cậu em trai của chị,” Linh mỉm cười, nụ cười sắc sảo và bí ẩn, “cậu không cần phải quá... ngây thơ như thế. Chị nghĩ, cậu nên thoải mái hơn với cơ thể của mình. Nó rất đẹp đấy.”

Khôi đứng sững. Ánh mắt Linh đầy khiêu khích, gần như là một lời nhắc nhở ngầm rằng cô đã nhìn thấy bản chất bên trong của cậu.

Linh quay người đi dọn dẹp đống cà phê vương vãi, nhưng Khôi vẫn đứng đó, tim đập thình thịch không phải vì sợ hãi, mà vì kích thích.

Khôi biết, Linh là người đầu tiên nhìn thấu lớp vỏ ngụy trang của cậu. Và điều đó, đối với Khôi, là một lời mời gọi cấm kỵ đầy hứa hẹn.

Cậu siết chặt tay, nhếch môi cười một cách tinh quái trong bóng tối hành lang. Cuộc chơi hai người với Linh đã chính thức bắt đầu, và lần này, Khôi sẽ không cần phải giả vờ hoàn toàn là nạn nhân nữa.