Buổi tối là lúc cả bốn người hiếm hoi ngồi quây quần bên nhau tại bàn ăn lớn. Ánh đèn chùm pha lê chiếu xuống, phản chiếu trên mặt bàn gỗ óc chó bóng loáng, tạo ra một không khí trang trọng và có phần ngột ngạt.
Sau sự cố cà phê buổi trưa, Linh liên tục liếc nhìn Khôi với ánh mắt ám chỉ và trêu chọc. Ngân vẫn giữ vẻ dịu dàng, luôn cố gắng gắp thức ăn cho Khôi như một người mẹ. Còn Thư, chị cả, người luôn duy trì sự lạnh lùng, chuyên nghiệp trong mọi hoàn cảnh, thì gần như không nhìn Khôi. Cô chỉ tập trung vào bữa ăn và thỉnh thoảng nói vài câu về lịch trình của ngày mai.
Khôi ngồi đối diện với Thư. Đây là vị trí chiến lược mà cậu đã cố ý chọn.
Thư đang mặc một chiếc váy đen ôm sát, lịch sự nhưng vẫn tôn lên được vòng eo thon gọn và đôi chân dài kín đáo dưới gầm bàn. Linh mặc chiếc váy lụa mỏng hơn, và Ngân vẫn giữ phong cách đơn giản.
Bữa ăn trôi qua trong sự im lặng gần như hoàn toàn. Khôi biết, để phá vỡ sự kiểm soát của Thư, cậu phải tấn công vào ranh giới cá nhân của cô – nơi Thư luôn tự cho là bất khả xâm phạm.
Linh đang kể một câu chuyện vui vẻ về công việc, cố gắng làm dịu bầu không khí. Khôi lắng nghe, nhưng đồng thời, cảm giác dâm dục trong cậu đang được kích hoạt.
Khôi bắt đầu thực hiện hành động của mình.
Cậu nhẹ nhàng duỗi chân phải ra, dưới gầm bàn. Chân của Khôi được bao bọc trong chiếc quần tây thoải mái mà Ngân đã mua cho cậu, nhưng cậu cố ý căng cơ một chút.
Ban đầu, cậu chỉ vô tình chạm nhẹ vào chân của Ngân, người đang ngồi bên cạnh. Ngân giật mình một chút, nhưng cô nghĩ đó là sự vụng về của em trai và nhanh chóng lướt qua.
Sau đó, Khôi dịch chuyển mục tiêu.
Cậu từ từ đưa chân sang phía đối diện, nơi Thư đang ngồi.
Khôi tìm thấy mục tiêu. Bàn chân của Khôi, được Khôi điều khiển nhẹ nhàng, chạm vào mu bàn chân của Thư.
Thư đang gắp thức ăn. Ngay lập tức, động tác của cô khựng lại một phần nhỏ, nhưng không ai ngoài Khôi nhận ra. Cô nhanh chóng tiếp tục hành động của mình, gương mặt không hề biểu lộ cảm xúc.
Khôi biết cô đã nhận ra.
Cậu tiếp tục. Lần này, Khôi không rút chân về. Cậu cố ý ấn nhẹ ngón chân cái của mình vào mu bàn chân của Thư, rồi từ từ trượt lên một chút, chạm vào mắt cá chân mịn màng của cô.
Thư cảm nhận rõ ràng sự cọ xát đó. Làn da của Khôi ấm áp và thô ráp một cách bất ngờ, hoàn toàn khác với cảm giác của giày da hay tất.
Thư vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng. Cô đặt đôi đũa xuống, làm ra vẻ như đã ăn xong. Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào Linh và Ngân, nhưng hơi thở cô đã trở nên nhẹ hơn và nhanh hơn một chút.
Khôi biết, hành động này đang khiêu khích Thư. Cô là người luôn kiểm soát mọi thứ, và đây là một sự xâm nhập trắng trợn vào không gian riêng tư của cô, một hành vi vượt rào cấm kỵ mà cô không thể công khai phản đối.
Khôi đẩy sự táo bạo lên một bậc nữa.
Cậu nhẹ nhàng di chuyển bàn chân mình lên cao hơn. Khôi không chạm vào đùi Thư, mà chỉ cọ xát vào phần ống quần tây của cô ở dưới đầu gối. Cảm giác căng cứng của bắp chân Khôi truyền qua lớp vải, áp sát vào chân Thư.
Thư lập tức rút chân về. Cử động của cô rất nhanh và dứt khoát, nhưng được ngụy trang hoàn hảo dưới hành động gác chân lên nhau.
Linh, người đang kể chuyện, nhận ra sự căng thẳng im lặng giữa hai người. Linh nhìn thoáng qua Thư. Chị cả của cô, bình thường luôn điềm tĩnh, lúc này hai má đang hơi ửng hồng một chút, và ánh mắt cô nóng rực một cách bất thường.
Linh nhìn xuống gầm bàn, nhưng không thấy gì, chỉ có chiếc chân của Khôi vẫn đặt dưới đó một cách ngây thơ. Linh mỉm cười, cô đã hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đứa em trai này không hề ngây thơ, cô nghĩ, nó là một con sói đội lốt cừu non.
Khôi biết mình đã đạt được giới hạn cho lần đầu tiên này. Cậu rút chân về một cách chậm rãi, nuối tiếc, rồi đặt hai tay lên đùi, nhìn Thư với ánh mắt ngây thơ tột độ, như thể cậu vừa bị oan.
“Chị Thư, chị đã ăn xong rồi ạ?” Khôi hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ và ngoan ngoãn như thể cậu vừa nhận ra sự thiếu sót của mình.
Thư nhìn thẳng vào Khôi. Ánh mắt cô sắc lạnh như muốn đóng băng cậu, nhưng trong đó còn có một tia phức tạp hơn – sự giận dữ và hoang mang bị đè nén.
“Ừ. Chị xong rồi,” Thư đáp, giọng nói hơi khàn. “Em ăn tiếp đi.”
Thư đứng dậy, dứt khoát rời khỏi bàn ăn. “Mọi người cứ tự nhiên nhé. Chị có một cuộc họp qua video cần chuẩn bị.”
Ngân lo lắng nhìn theo Thư. Linh thì cười thầm, nháy mắt với Khôi.
Sau khi Thư đi, Linh cúi xuống, thì thầm với Khôi bằng giọng điệu khiêu khích: “Cậu em trai của tôi, cậu thật là táo bạo đấy. Chị Thư của chúng ta chưa bao giờ mất bình tĩnh như thế đâu. Cậu có bí mật gì dưới gầm bàn vậy?”
Khôi lại giả vờ đỏ mặt, cúi đầu lúng túng nhìn vào đĩa thức ăn.
“Em... em không hiểu chị đang nói gì ạ. Em chỉ muốn hỏi chị Thư về lịch học ngày mai thôi.”
Linh bật cười thành tiếng. “Chà. Khôi à. Cậu diễn xuất sắc thật đấy.”
Ngân, hoàn toàn không nhận ra điều gì đã xảy ra, vội vàng hỏi Linh: “Em nói gì vậy? Khôi không phải đang diễn.”
Linh chỉ lắc đầu và cười bí ẩn.
Khôi mỉm cười thầm trong lòng. Cậu đã thành công trong việc gieo rắc sự khó chịu vào chị cả, kích thích sự tò mò của chị hai, và củng cố sự tin tưởng của cô út.
Cậu biết, từ giờ trở đi, Thư sẽ không bao giờ cảm thấy an toàn khi ngồi gần cậu nữa. Sự cảnh giác của cô, chính là kích thích lớn nhất đối với Khôi.