Sáng hôm sau, Linh quyết định hành động. Sau bữa sáng, khi Thư đã đi làm và Ngân đang bận rộn với công việc tình nguyện, Linh bước vào phòng Khôi. Cô mặc một bộ đồ tập yoga bó sát màu tím than, tôn lên những đường cong quyến rũ và săn chắc.
Khôi đang ngồi đọc sách, hoặc giả vờ đọc. Cậu ngước lên, lộ ra vẻ bất ngờ khi thấy Linh.
“Chị Linh?” Khôi đứng dậy, vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn thường ngày.
Linh dựa vào khung cửa, nở một nụ cười mê hoặc. “Khôi, em trai. Cậu ở nhà rảnh rỗi lắm đúng không? Chị đang định tập yoga, nhưng tập một mình thì hơi chán.”
Khôi chớp mắt ngây thơ. “Yoga ạ? Em chưa bao giờ tập trước đây.”
“Thì bây giờ tập. Đừng lo, nó không khó đâu. Dù sao thì, cậu cũng nên vận động một chút. Cơ bắp đẹp như vậy mà cứ giấu trong mấy cái áo thùng thình thì phí lắm.” Linh nói, ánh mắt cô trắng trợn lướt qua thân hình Khôi.
Khôi hơi đỏ mặt (giả vờ). “Vâng, nếu chị muốn. Nhưng em sợ sẽ làm vướng chị.”
“Tuyệt vời. Lên sân thượng đi. Không khí trong lành hơn. Chị sẽ dạy cậu một vài động tác cơ bản.” Linh quay người đi, cố ý lắc lư nhẹ phần hông khi bước đi, như một lời mời gọi thầm kín.
Trên sân thượng được lát sàn gỗ, với tầm nhìn bao quát thành phố, Linh đã trải hai chiếc thảm tập cạnh nhau. Cô đưa cho Khôi một chiếc áo ba lỗ. “Thay cái áo đó đi. Tập thể dục ra mồ hôi. Em có thể mặc quần short.”
Khôi ngoan ngoãn thay chiếc áo ba lỗ, lần này cậu không thể giấu được bờ vai rộng và bắp tay căng đầy. Linh nhìn Khôi, đôi mắt cô sáng rực lên một cách thích thú.
“Tốt lắm. Bắt đầu nào,” Linh nói.
Linh bắt đầu bằng những động tác giãn cơ cơ bản, sau đó chuyển sang một vài tư thế yoga đôi (partner yoga), hoàn toàn có chủ đích.
“Động tác này gọi là ‘Cây Cầu Nối Rộng’,” Linh hướng dẫn. “Em đứng sau chị. Đặt tay lên eo chị để giữ thăng bằng. Nhớ, cố gắng áp sát để hỗ trợ tốt nhất nhé.”
Khôi tiến lại gần Linh. Cậu đưa hai bàn tay lên, cẩn trọng đặt lên hai bên eo cô. Ngay lập tức, Khôi cảm nhận được da thịt trần của Linh bên dưới lớp vải mỏng của đồ tập. Hơi ấm cơ thể cô truyền thẳng vào lòng bàn tay Khôi.
Linh hơi ngửa người về phía sau, áp lưng vào ngực Khôi để tạo điểm tựa.
Khôi buộc phải áp sát cơ thể mình vào lưng Linh. Cậu cảm nhận rõ ràng đường cong chữ S của cô, và nhịp thở gấp gáp của Linh.
Khôi không hề lỏng lẻo. Cậu cố ý siết nhẹ cánh tay, để bắp tay mình cọ sát vào vai Linh, và phần hông săn chắc của cậu áp vào vùng mông tròn trịa của cô. Khôi chỉ nhích người một chút, nhưng đủ để tạo ra sự cọ xát cấm kỵ ở vùng nhạy cảm.
Linh khẽ rùng mình một cái, nhưng cô không lùi lại. Cô tiếp tục nói, giọng nói nghẹt thở hơn bình thường: “Đúng rồi. Giữ tư thế. Hít... thở... sâu. Cảm nhận sự... căng thẳng...”
Khôi hít một hơi sâu, hơi thở nóng ấm phả thẳng vào tai và cổ Linh.
“Chị Linh,” Khôi thì thầm, giọng nói trầm thấp, không còn vẻ ngây thơ mà mang một chút gợi cảm nguy hiểm. “Em thấy... căng thẳng thật ạ. Tư thế này... có ổn không ạ?”
Linh nhắm mắt lại. Cô cảm nhận rõ ràng sự căng cứng từ phía sau. Linh biết rõ đó không phải là sự căng cơ thông thường. Cô đang đứng giữa lựa chọn: đẩy Khôi ra và vạch ra ranh giới, hoặc tiếp tục cuộc chơi nguy hiểm này.
Linh chọn vế sau.
“Tốt lắm, Khôi,” Linh đáp, cô thả lỏng cơ thể hơn một chút, tựa hẳn vào Khôi. “Rất ổn. Chúng ta cần giữ thêm mười giây nữa. Em phải tin vào sức mạnh của mình.”
Lời nói của Linh như một lời mời gọi ngầm. Khôi không cần phải được nhắc nhở lần thứ hai.
Cậu nhẹ nhàng di chuyển ngón tay cái trên eo Linh, vuốt ve phần da thịt lộ ra giữa áo tập và quần. Cử động này mềm mại và dứt khoát, không còn là sự vô tình. Khôi đang chủ động xâm chiếm.
Linh thở dốc. Cô gần như mất thăng bằng. Cô biết, nếu cô để Khôi tiếp tục, mọi chuyện sẽ vượt xa giới hạn.
“Đủ rồi!” Linh thốt lên, giọng cô hơi run rẩy. Cô thoát ra khỏi tư thế một cách nhanh chóng, quay lại đối diện với Khôi.
Hai người đứng đối mặt nhau, mặt đối mặt, khoảng cách chỉ còn vài cm. Cả hai đều thở hồng hộc, không phải vì mệt, mà vì sự kích thích vừa rồi. Mồ hôi lấm tấm trên trán Khôi, khiến cậu càng thêm nam tính và nguy hiểm.
Linh nhìn thẳng vào mắt Khôi. Cô thấy rõ ràng ánh mắt chiếm đoạt không hề che giấu, và một nụ cười rất đàn ông vừa thoáng qua trên môi cậu.
“Khôi,” Linh nói, cố lấy lại sự bình tĩnh, “em tập rất tốt. Tư thế của em rất mạnh mẽ.”
Khôi nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh và khiêu khích. Cậu tiến thêm một bước nhỏ.
“Cảm ơn chị Linh. Em làm theo những gì chị dạy thôi. Chị nói em cần phải áp sát và tin vào sức mạnh của mình mà.”
Linh mất lời. Cô không thể bác bỏ được điều đó.
“Chị Linh này,” Khôi tiếp tục, cậu đưa tay lên lau đi giọt mồ hôi trên thái dương, cử chỉ táo bạo và tự nhiên. “Lần sau, chị muốn em áp sát vào chị theo kiểu nào nữa ạ? Em sẽ làm bất cứ điều gì chị muốn, chỉ cần chị dạy em.”
Câu hỏi của Khôi không còn mang vẻ ngây thơ, mà là một lời thách thức dâm dục rõ ràng.
Linh nhìn Khôi, không còn thái độ trêu chọc nữa, mà thay vào đó là sự bất ngờ và một chút lo sợ trước sự bộc lộ ham muốn đột ngột này.
“Vào đi,” Linh nói, giọng cô dứt khoát hơn. “Chúng ta dừng ở đây. Chị cần tắm.”
Linh vội vã quay đi, để Khôi lại một mình trên sân thượng. Khôi nhìn theo bóng lưng quyến rũ của Linh, cười mãn nguyện.
Linh đã kéo cậu vào cuộc chơi, nhưng Khôi đã lật ngược tình thế bằng chính sự kích thích và sức mạnh của mình. Bây giờ, Linh sẽ không chỉ còn là người trêu chọc, mà đã trở thành con mồi đang bị cậu săn đuổi.