MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị GáiChương 6

Cậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị Gái

Chương 6

1,060 từ · ~6 phút đọc

Sau màn khiêu khích đầy căng thẳng với Linh, Khôi biết rằng cậu cần phải giữ cân bằng cho vở kịch của mình. Thể hiện sự mạnh mẽ chiếm đoạt với Linh, nhưng phải lập tức quay trở lại với vai trò đứa em trai yếu đuối với Ngân.

Chiều hôm đó, Ngân đang tất bật chuẩn bị bữa tối. Cô là người đảm đang nhất trong ba chị em, và thường dành thời gian trong bếp. Khôi biết đây là cơ hội tốt nhất để tiếp cận cô một mình.

Khôi bước vào bếp, trên tay cầm một chiếc hộp các-tông lớn, bên trong chứa sách vở của cậu. Cậu đi về phía Ngân, lúc này đang đứng gần quầy bếp và chiếc bồn rửa.

“Chị Ngân, em giúp chị rửa rau nhé?” Khôi hỏi, giọng cậu ngọt ngào và ngoan ngoãn hơn cả lúc xin ngủ cùng Ngân.

Ngân ngước lên, mỉm cười dịu dàng. “Ôi, Khôi. Em không cần phải làm đâu. Em cứ lo học bài đi. Bếp núc để chị lo.”

“Không sao đâu ạ,” Khôi nói, nở một nụ cười chân thật nhất có thể. “Em muốn làm gì đó giúp các chị. Các chị đã đối xử tốt với em quá rồi.”

Ngân cảm thấy ấm lòng trước sự hiếu thảo này, và cô lập tức đồng ý. “Vậy em rửa giúp chị chỗ cà rốt này nhé.”

Khôi đặt hộp sách xuống sàn. Đó là một chiếc hộp rất nặng, chứa đầy các tài liệu học tập. Khôi cố ý đặt chiếc hộp hơi chệch về phía sau, nơi Ngân đang đứng.

Khôi bắt đầu rửa rau. Cậu làm rất cẩn thận, nhưng chỉ vài phút sau, khi Ngân quay người lại để lấy gia vị, Khôi hành động.

Cậu nhẹ nhàng đẩy chiếc hộp các-tông bằng chân mình, khiến nó nghiêng ngả và sắp đổ.

“Ôi!” Khôi thốt lên một tiếng nhỏ, giả vờ hốt hoảng.

Khôi rút tay ra khỏi bồn rửa, tay còn dính nước. Cậu giả vờ trượt chân trên sàn gạch ướt, không phải ngã hẳn xuống, mà là nghiêng người mạnh về phía trước, tay phải của cậu va mạnh vào cạnh bàn bếp.

“A!” Khôi kêu lên một tiếng đau đớn rất thật, nắm lấy cổ tay phải của mình.

Ngân lập tức quay lại, gương mặt cô trắng bệch vì lo lắng. Chiếc hộp vẫn còn nguyên, nhưng Khôi đang đứng đó, cố gắng nén đau, môi cắn chặt.

“Khôi! Em có sao không? Em bị làm sao thế?” Ngân vội vã chạy đến bên Khôi.

Khôi nhăn mặt, để lộ vẻ yếu đuối và tổn thương. “Em không sao, chị Ngân. Em bị... va vào cạnh bàn thôi. Em xin lỗi vì đã làm đổ nước ra sàn.”

“Làm sao mà không sao được!” Ngân kéo tay Khôi ra. “Đưa chị xem nào.”

Cổ tay Khôi chỉ hơi đỏ, nhưng Khôi đã học được cách làm cho cơ bắp căng lên để tạo cảm giác sưng tấy và đau đớn khi chạm vào.

Ngân cầm lấy cổ tay Khôi. Ngay lập tức, cô cảm nhận được sự săn chắc và sức nóng từ bàn tay cậu, nhưng cô chỉ chú ý đến sự run rẩy của nó. Ngân cẩn thận dùng ngón tay mát xa nhẹ vùng cổ tay bị va chạm.

Khôi nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài và gợi cảm, như thể đang phải cố gắng chịu đựng cơn đau. Hơi thở nóng ấm của cậu phả vào tóc Ngân.

“Cảm ơn chị Ngân. Chị làm nhẹ tay lắm. Em đỡ đau hơn rồi.” Giọng Khôi thì thầm, đầy vẻ nhu nhược và dựa dẫm.

“Em phải cẩn thận hơn chứ. Lớn rồi mà sao vẫn vụng về thế,” Ngân trách yêu, nhưng tay cô vẫn tiếp tục xoa bóp.

Trong khi Ngân đang tập trung vào cổ tay, Khôi bắt đầu cố ý dựa hẳn vào Ngân. Cậu nghiêng đầu, để mái tóc mềm mại của mình cọ vào vai Ngân. Cơ thể cậu, cao lớn và mạnh mẽ, được áp sát vào thân hình nhỏ nhắn của cô.

Khôi dùng tay trái (tay không bị thương) nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Ngân, giữ lấy cánh tay cô đang xoa bóp cho mình.

Cái nắm này không phải để giữ thăng bằng. Cái nắm của Khôi rất chặt và săn chắc, nó truyền đi một cảm giác sức mạnh và sự chiếm hữu trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt đau đớn của cậu.

Ngân cảm thấy sự nóng bỏng và cứng rắn từ bàn tay Khôi. Cô ngước nhìn lên, thấy Khôi vẫn đang cắn môi chịu đựng, nhưng trong ánh mắt lấp ló đó, Ngân lại thấy một tia gì đó mơ hồ và sâu thẳm.

“Chị Ngân,” Khôi khẽ gọi tên cô, giọng cậu mơ hồ như đang lạc lối, “chị... ấm áp quá. Em thích cảm giác này. Em thích chị chăm sóc em.”

Khôi dùng từ "chăm sóc" như một mật mã để che giấu ham muốn. Cậu muốn cô đụng chạm cậu, vỗ về cậu, và dành hết sự dịu dàng cho cậu.

Ngân mềm lòng hoàn toàn. Cô quên đi sự căng thẳng thoáng qua ở cổ tay. Cô thấy mình cần phải bảo vệ cậu bé tội nghiệp này.

Ngân nhẹ nhàng đưa tay còn lại lên vuốt ve mái tóc của Khôi.

“Ngoan. Chị biết em mệt mỏi rồi. Để chị băng bó cho em nhé.”

Khôi buông lỏng sự nắm giữ trên cánh tay Ngân, nhưng cậu lại rúc sâu hơn vào vai cô, hít một hơi thật sâu. Cậu đang hưởng thụ sự chiều chuộng và lòng thương hại của Ngân. Cảm giác cấm kỵ và tội lỗi trong lòng Ngân chính là gia vị tuyệt vời nhất cho sự chiếm đoạt của Khôi.

Sau khi băng bó xong xuôi (chỉ là một vết đỏ nhỏ), Khôi quay lại rửa rau, nhưng lần này Ngân không rời đi. Cô đứng bên cạnh cậu, thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng xoa nắn cánh tay bị thương (giả vờ) của Khôi.

Khôi biết, trong tâm trí Ngân, cậu đã trở thành đứa em trai yếu đuối mà cô cần phải bảo vệ và chiều chuộng. Cô đã hoàn toàn bị thao túng bởi vẻ ngoài ngây thơ của cậu.

Cậu nhếch môi, ánh mắt chiếm hữu lóe lên. Khôi đã có được cái chạm đầu tiên không chỉ mang tính gần gũi mà còn mang tính chăm sóc và chiều chuộng từ Ngân.