Đêm đó, Khôi biết rằng cậu phải hành động. Thư là người quyền lực và lý trí nhất trong nhà, và để tiếp cận được cô, Khôi không thể dùng sự khiêu khích dâm dục lộ liễu như với Linh, hay sự đáng thương đơn thuần như với Ngân. Khôi cần phải chạm vào bản năng bảo vệ sâu thẳm bị che giấu của Thư.
Khôi chờ đợi. Sau khi đèn trong phòng Thư tắt hẳn, Khôi vẫn nằm yên trên giường mình thêm gần một tiếng đồng hồ nữa, đảm bảo rằng Thư đã rơi vào giấc ngủ sâu.
Khoảng 1 giờ sáng, Khôi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.
Phòng ngủ của Thư nằm ở cuối dãy hành lang, phòng lớn nhất và yên tĩnh nhất. Khôi đứng trước cửa phòng cô. Thay vì gõ cửa, cậu chỉ khẽ xoay nắm đấm cửa. May mắn thay, Thư có thói quen không khóa cửa phòng khi ở nhà.
Khôi từ từ đẩy cửa bước vào. Căn phòng rộng lớn chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ màn cửa sổ chiếu vào, đủ để Khôi thấy được chiếc giường lớn.
Khôi tiến lại gần giường Thư. Thư nằm ngủ thẳng tắp, gương mặt thanh tú và lạnh lùng ngay cả trong giấc ngủ.
Khôi bắt đầu tạo âm thanh. Cậu hít vào một hơi thật mạnh, sau đó thở ra một cách nghẹn ngào và run rẩy.
“Mẹ... mẹ ơi...” Khôi thì thầm, giọng cậu đứt quãng và hoảng sợ.
Cậu lặp lại tiếng kêu đó, lần này lớn hơn một chút, đủ để lay tỉnh Thư.
“Không... đừng đi...”
Thư lập tức tỉnh giấc. Cô ngồi bật dậy trên giường, nhìn thấy một bóng hình cao lớn đứng ngay cạnh. Theo phản xạ, Thư định hét lên.
“Khôi!” Thư nhận ra đó là cậu em trai, nhưng giọng cô vẫn căng thẳng vì bất ngờ. “Em làm gì ở đây? Sao em lại vào phòng chị?”
Khôi ngay lập tức ngã khụy xuống sàn, áp sát vào mép giường. Cậu vùi mặt vào tay, tạo ra tiếng nức nở bị kìm nén.
“Chị Thư! Em xin lỗi! Em xin lỗi! Em không biết! Em vừa gặp ác mộng... kinh khủng quá!” Khôi lắp bắp, giọng cậu vỡ vụn và hoảng loạn đến mức nghe không ra tiếng người lớn.
Thư là người phụ nữ lý trí, nhưng cô đã được dặn dò về vấn đề tâm lý của Khôi. Chứng kiến sự suy sụp đột ngột và chân thật đến rùng mình này, mọi lý trí và rào cản của Thư đều bị đánh đổ. Cô cảm thấy cắn rứt vì đã phản ứng quá gay gắt.
“Được rồi, Khôi. Đừng khóc. Em bình tĩnh lại,” Thư nói, giọng cô trở nên dịu dàng hơn nhiều, mang theo sự thương hại và bảo vệ mà cô luôn dành cho người yếu thế.
Thư ngồi xuống mép giường, đưa tay ra nhẹ nhàng chạm vào vai Khôi.
“Nào, Khôi. Đứng dậy đi. Em run quá.”
Khôi nắm lấy bàn tay Thư đang chạm vào mình, siết chặt đến mức Thư cảm thấy đau. Cậu đứng dậy, nhưng không đứng vững. Cậu nghiêng hẳn người về phía Thư, áp cơ thể cao lớn của mình vào cơ thể Thư.
Thư chùn người lại vì sức nặng và sự va chạm đột ngột này. Cô cảm nhận rõ ràng cơ thể nóng ấm và săn chắc của Khôi.
Khôi ôm chặt lấy Thư, vùi mặt vào hõm vai cô. Cậu thở hổn hển và thút thít, nhưng đồng thời, cậu cố ý áp phần thân dưới của mình vào đùi Thư.
Thư hoàn toàn bối rối trước sự thân mật thể xác quá mức này. Cô là người luôn giữ khoảng cách. Nhưng Khôi đang giả vờ quá hoàn hảo – sự run rẩy, hơi thở gấp gáp, và sự bám víu tuyệt vọng đó – khiến Thư không thể đẩy cậu ra.
“Được rồi. Không sao đâu. Hít thở sâu đi,” Thư nói, cô đưa hai tay lên, vỗ nhẹ vào lưng Khôi, một cử chỉ bảo bọc và trấn an thuần túy.
Nhưng ngay lập tức, Thư cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Bên dưới lớp áo phông và quần ngủ của Khôi, Thư cảm nhận được sự cứng cáp không hề ngây thơ, không hề run rẩy của Khôi. Đặc biệt là khi Khôi nhích hông một chút, sự cọ xát đó khiến Thư cứng đờ toàn thân.
Thư giật mình. Đây không phải là sự run rẩy của một đứa trẻ bị ác mộng. Đây là phản ứng sinh lý rõ ràng, mạnh mẽ và rất đàn ông.
Thư ngước nhìn lên vai Khôi. Khôi vẫn đang vùi mặt vào đó, nhưng Thư cảm nhận được cơ bắp lưng cậu đang căng chặt không phải vì sợ hãi, mà vì kiểm soát.
Cậu ta đang làm gì vậy? Thư nghĩ, tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Cô cảm thấy một cảm giác xấu hổ và bị xúc phạm đang dâng lên.
Thư cố gắng nhẹ nhàng đẩy Khôi ra. “Khôi, em ổn rồi. Em bình tĩnh lại chưa?”
Khôi không buông ra. Cậu lại càng siết chặt vòng tay hơn.
“Đừng... đừng bỏ em. Em sợ lắm, chị Thư. Chị thơm quá,” Khôi thì thầm, giọng cậu nghẹt thở và mê muội. Cậu hít một hơi sâu vào cổ Thư, sau đó nhẹ nhàng liếm một cái nhỏ lên da thịt của cô.
Hành động đó quá táo bạo, quá gợi cảm, và hoàn toàn vượt quá giới hạn của một "đứa em trai ngây thơ."
Thư giật nảy mình. Toàn bộ cơ thể cô nóng bừng lên vì cảm giác cấm kỵ và sự xâm nhập quá rõ ràng này.
Thư dứt khoát dùng lực đẩy mạnh Khôi ra.
“Đủ rồi, Khôi!” Giọng Thư cứng rắn và quyền lực đã quay trở lại. Cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách.
Khôi đứng đó. Vẻ mặt hoảng loạn và tội lỗi lại quay trở lại. Cậu nhìn Thư, đôi mắt rưng rưng như thể sắp khóc.
“Em... em xin lỗi. Em không cố ý. Em... em thật sự sợ hãi. Em không biết em đang làm gì nữa. Chị... chị đừng giận em.”
Khôi dùng sự tội lỗi để khống chế Thư.
Thư nhìn cậu, cô khó khăn điều chỉnh lại hơi thở. Cô biết, cậu trai này không ngây thơ. Nhưng cô không thể chắc chắn liệu đó là sự thao túng tình dục hay chỉ là phản ứng quá khích của một người bị tổn thương đang tìm kiếm sự an ủi thể xác.
Với tính cách của mình, Thư không thể công khai buộc tội cậu.
“Không sao,” Thư nói, giọng cô đã dịu lại nhưng vẫn đầy cảnh giác. “Em về phòng đi. Đêm nay ngủ ngon nhé. Nếu có bất cứ chuyện gì, hãy gõ cửa gọi chị. Nhưng... không được tự ý vào phòng chị nữa.”
Khôi cúi đầu, vẻ mặt hối lỗi và vâng lời.
“Vâng. Em hiểu rồi. Em xin lỗi chị Thư.”
Khôi chậm rãi quay lưng bước ra khỏi phòng Thư.
Khi cánh cửa đóng lại, Thư ngã phịch xuống giường. Cô đưa tay lên ôm lấy vai vừa bị Khôi ôm chặt. Hơi ấm của Khôi vẫn còn vương lại trên người cô, và cô vẫn còn cảm nhận được sự căng cứng đầy nam tính của cậu.
Thư thở dốc. Cô nhận ra, cậu em trai này nguy hiểm hơn cô tưởng rất nhiều. Khôi đã phá vỡ rào cản tâm lý của cô, khiến cô bối rối và kích thích một cách cấm kỵ.
Và điều đáng sợ hơn, Thư nhận ra rằng, ngay cả khi biết cậu đang giả vờ, cô vẫn không thể hoàn toàn ghét bỏ cái ôm nóng bỏng và chiếm đoạt vừa rồi.
Thư nằm đó, cố gắng xua tan cảm giác tội lỗi và sự kích thích khỏi cơ thể, nhưng cô biết, cái chạm cấm kỵ đầu tiên của Khôi đã gieo mầm vào tâm trí cô.