Sau màn kịch ác mộng với Thư, Khôi biết rằng cậu đã có được dấu ấn đầu tiên vào tâm trí chị cả. Nhưng Linh mới là người mà Khôi cảm thấy thú vị và nguy hiểm nhất. Linh là người nhìn thấy bản chất của cậu, và Khôi thích thú với sự thách thức đó.
Đêm hôm sau, khoảng gần nửa đêm, Linh quyết định đi tắm. Cô bước vào phòng tắm chính, khóa cửa. Khôi đang ở trong phòng mình, nhưng thính giác của cậu đã được điều chỉnh để nghe rõ mọi chuyển động của ba chị gái.
Linh có thói quen tắm rất lâu. Cô thích ngâm mình trong bồn với các loại tinh dầu thư giãn. Mùi hương nồng nàn và quyến rũ từ phòng tắm bắt đầu lan tỏa khắp hành lang.
Khôi, trong phòng mình, hít một hơi sâu. Mùi hương đó khiến máu trong người cậu nóng lên.
Linh bước ra khỏi phòng tắm khoảng hai mươi phút sau. Cô chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh người, mái tóc ướt sũng. Linh đi thẳng về phòng ngủ của mình, nằm đối diện với phòng Khôi. Cô mở cửa phòng tắm, để hơi ẩm thoát ra ngoài.
Đó chính là cơ hội Khôi chờ đợi.
Ngay khi Linh vừa bước vào phòng và đóng cửa lại, Khôi lập tức bước ra khỏi phòng mình. Cậu đi thẳng về phía phòng tắm.
Linh luôn có thói quen để lại mùi hương riêng biệt của mình ở phòng tắm. Và Khôi muốn tận hưởng nó.
Khôi bước vào phòng tắm. Không khí vẫn còn ẩm ướt và nóng hầm hập. Khôi hít một hơi thật sâu. Mùi tinh dầu hoa nhài và hương sữa tắm ngọt ngào của Linh tràn ngập buồng phổi cậu. Khôi nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm còn sót lại trên thành bồn, trên gương, trên nền gạch. Cảm giác như Linh vẫn còn hiện diện ngay trong không gian này.
Khôi bước tới bên bồn rửa mặt, nơi Linh thường để mỹ phẩm và những vật dụng cá nhân. Khôi đưa tay chạm vào khăn tắm của Linh đang vắt trên giá – chiếc khăn còn hơi ẩm và ấm, thấm đẫm mùi cơ thể của cô. Khôi chậm rãi đưa khăn lên mũi, hít thật sâu. Sự kích thích dâng lên mãnh liệt, khiến cơ thể cậu căng cứng lại.
Đó là một hành động chiếm hữu và dâm dục tuyệt đối, một sự xâm nhập vô hình vào sự riêng tư của Linh. Khôi mê mẩn với cảm giác cấm kỵ này.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng tắm khẽ mở.
Linh bước vào, chiếc khăn tắm vẫn còn quấn quanh người. Cô đã quên một chiếc kẹp tóc ở bồn rửa. Linh hoàn toàn không ngờ rằng Khôi lại đang ở trong này vào giờ này.
Khôi và Linh đối diện nhau.
Linh nhìn thấy Khôi đang đứng giữa phòng, tay cầm chiếc khăn tắm của cô, đôi mắt đen láy của cậu mở to, nhìn chằm chằm vào cô. Khôi mặc một chiếc quần ngủ rộng, nhưng phần thân trên hoàn toàn trần trụi, để lộ cơ thể săn chắc và làn da rám nắng khỏe khoắn.
Khôi quá bất ngờ để có thể kịp giả vờ run rẩy hay sợ hãi. Trong khoảnh khắc đối diện ngắn ngủi đó, mọi lớp vỏ ngụy trang của Khôi đều bị gỡ bỏ.
Ánh mắt Khôi không còn ngây thơ. Đó là một ánh mắt rực cháy, đầy khát khao chiếm đoạt và ham muốn nhục dục không hề che giấu, dán chặt vào cơ thể trần của Linh.
Linh cảm nhận được sức nóng và sự mãnh liệt từ ánh nhìn đó. Cô cảm nhận được mối nguy hiểm đang tỏa ra từ cậu em trai. Đây không phải là đứa trẻ sợ hãi, mà là một kẻ săn mồi vừa bị bắt quả tang đang thưởng thức chiến lợi phẩm.
Linh cũng cứng đờ lại. Cô không hét lên. Cô không lùi lại. Cô chỉ đứng đó, cảm nhận sự căng thẳng tình dục đang lan tỏa giữa hai người. Chiếc khăn tắm của cô, chỉ là một ranh giới mỏng manh.
Chỉ sau hai giây căng như dây đàn, Khôi lập tức lấy lại bình tĩnh. Cậu nhanh chóng cụm mắt xuống, ánh mắt tuyệt vọng và hoảng loạn quen thuộc quay trở lại.
Khôi buông chiếc khăn ra, chiếc khăn rơi xuống sàn. Cậu lùi lại một bước, giọng nói run rẩy đến lạc giọng:
“Chị Linh! Em... em xin lỗi! Em... em chỉ thấy mùi thơm quá, em... em không ngủ được nên muốn vào xem thử. Em xin lỗi!”
Linh nhìn Khôi, cô không nói gì. Cô biết rõ cậu đang diễn kịch một cách vụng về, nhưng cô lại cảm thấy kích thích hơn là giận dữ. Cô đã nhìn thấy ánh mắt thật của Khôi – ánh mắt khát khao chiếm hữu mãnh liệt đến mức khiến cô rùng mình.
“Cậu em trai của chị,” Linh nói, giọng cô trầm và nguy hiểm, “cậu không phải là đứa trẻ mười chín tuổi ngây thơ, đúng không?”
Khôi ngước nhìn Linh. Đôi mắt cậu ngập nước (giả vờ), nhưng sự chiếm hữu vẫn còn sót lại trong đáy mắt.
“Em... em không hiểu,” Khôi lắp bắp.
Linh cười, một nụ cười quỷ quyệt và thú vị. Cô cúi xuống nhặt chiếc kẹp tóc, sau đó chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm.
Khi đi ngang qua Khôi, Linh cố ý để vai mình cọ nhẹ vào ngực trần của Khôi.
“Khôi,” cô thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe. “Đừng làm thế này nữa. Lần sau, nếu muốn ngửi mùi hương của chị, hãy gõ cửa.”
Linh bước ra khỏi phòng tắm, đóng sầm cửa lại, để Khôi lại một mình trong sự hỗn loạn của cảm xúc.
Khôi đứng yên đó, cơ thể cậu run lên không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích cực độ. Linh đã không từ chối, cô chỉ cảnh báo và đưa ra một lời mời gọi ngầm.
Khôi cúi xuống, chạm vào chiếc khăn tắm của Linh đang nằm trên sàn. Cậu không nhặt nó lên. Thay vào đó, cậu nhẹ nhàng quỳ xuống, hít hà mùi hương của Linh vẫn còn đọng lại trên chiếc khăn.
Gõ cửa à? Khôi nghĩ, nhếch môi cười đầy dâm dục. Tất nhiên rồi, chị Linh. Em sẽ gõ cửa. Nhưng em sẽ không hỏi xin mùi hương, em sẽ đến để chiếm đoạt chính chị.
Khôi bước trở lại phòng mình, sự cảnh giác và khát khao đối với Linh đã tăng lên gấp bội. Cậu biết rằng, Linh sẽ là thử thách lớn nhất và là niềm vui tội lỗi nhất của cậu trong ngôi nhà này.