Hai ngày sau sự cố ác mộng, Khôi đã trở lại với vai trò đứa em trai ngoan ngoãn và hơi ngốc nghếch của mình. Cậu đã đạt được sự thân mật thể xác với cả Thư và Linh, nhưng với Ngân, cậu muốn xây dựng một mối quan hệ sâu sắc hơn dựa trên sự phụ thuộc cảm xúc.
Sáng hôm đó, Khôi mang một chồng sách giáo khoa đến chỗ Ngân đang làm việc trong phòng khách.
“Chị Ngân,” Khôi nói, giọng cậu buồn bã và thở dài một cách nặng nề. “Em không thể tập trung học được. Các môn tự nhiên khó quá, và em... em cứ bị phân tâm.”
Ngân lập tức bỏ công việc lại. “Ôi, tội nghiệp em. Em không cần phải ép mình. Nhưng nếu em muốn, chị có thể giúp em ôn tập một chút. Em muốn học gì?”
“Thật ạ? Em muốn học Giải tích,” Khôi nói, nhưng ánh mắt cậu lại ánh lên vẻ tính toán – Giải tích là môn cần rất nhiều sự hướng dẫn chi tiết và chạm tay để chỉ dẫn.
Họ dọn dẹp một góc bàn ăn, nơi Khôi đã chiến thắng Thư bằng cái chạm chân đêm trước, để làm thành khu vực học tập. Khôi chủ động ngồi sát Ngân, vai cậu gần như chạm vào vai cô.
“Chị Ngân, em bị mất căn bản nhiều lắm,” Khôi nói, cố ý làm ra vẻ bất lực.
Ngân bắt đầu giảng giải, cô nghiêng người về phía Khôi, chỉ vào những công thức trong sách. Khôi lắng nghe, nhưng sự tập trung của cậu nằm ở sự gần gũi và mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc Ngân.
“Chỗ này em phải đặt ẩn phụ, Khôi. Em viết thử bước tiếp theo ra đây cho chị xem nào,” Ngân nói, chìa bút cho cậu.
Khôi nắm lấy bút bằng tay trái (tay không bị "thương"), nhưng lại giả vờ run rẩy.
“Tay em... nó vẫn còn hơi đau, và em viết tay trái không quen lắm,” Khôi nói lí nhí, gương mặt nhăn nhó đầy tội lỗi.
Ngân thở dài, cảm thấy thương hại Khôi vô cùng. “Được rồi, để chị giúp em nhé.”
Ngân đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay trái của Khôi, sau đó đưa ngón tay trỏ áp vào ngón tay cậu, bắt đầu hướng dẫn Khôi viết.
Ngay lập tức, sự tiếp xúc thể xác trở nên thân mật và mãnh liệt hơn bất kỳ cái chạm nào trước đây.
Khôi cảm nhận được bàn tay mềm mại, nhỏ bé của Ngân đang bao bọc lấy cổ tay to lớn, gân guốc của cậu. Khôi siết nhẹ cơ tay. Cơ bắp cậu căng cứng lại dưới bàn tay cô, truyền đi một sức nóng và sự mạnh mẽ đầy nguy hiểm.
Ngân cảm thấy bối rối hơn một chút. Cô cảm thấy cổ tay của Khôi quá săn chắc, và hơi ấm từ cơ thể cậu đang làm cô xao nhãng. Nhưng Ngân nghĩ đó là trách nhiệm của mình: Mình đang giúp đỡ em trai.
“Đúng rồi, em phải đặt đạo hàm chỗ này,” Ngân thì thầm, cô nghiêng hẳn đầu về phía Khôi để chỉ rõ hơn.
Khôi nhân cơ hội dựa hẳn vai mình vào vai Ngân. Hơi thở nóng ấm của cậu phả vào má và vùng tóc của cô. Cậu cố ý hít vào một hơi thật sâu, để mùi hương sạch sẽ của Ngân tràn ngập buồng phổi.
“Chị Ngân,” Khôi khẽ gọi tên cô, giọng cậu ngập ngừng như một lời thú nhận. “Em cảm thấy... tốt hơn nhiều khi có chị ở bên. Em nghĩ em cần chị ở gần như thế này, em mới có thể tập trung.”
Ngân trái tim mềm nhũn. Cô cảm thấy mình là người hùng của cậu bé này.
“Được rồi, Khôi. Chị hiểu mà,” Ngân đáp. Cô rút tay ra, nhưng chỉ để chuyển sang vuốt nhẹ mái tóc Khôi, một cử chỉ âu yếm hoàn toàn mang tính chất gia đình. “Chị luôn ở đây mà. Em đừng sợ.”
Khôi nhắm mắt lại, hưởng thụ sự vỗ về này. Cậu cảm thấy sự chiếm hữu của mình đang ngày càng sâu sắc. Ngân đang tự nguyện trao cho cậu sự thân mật mà Khôi khao khát, dưới vỏ bọc của tình thương.
Khôi tiếp tục giả vờ khó khăn với một bài toán khác, kéo dài thêm nửa tiếng đồng hồ nữa, đảm bảo rằng sự đụng chạm và sự gần gũi thân mật được duy trì.
Cuối cùng, Ngân đứng dậy, hài lòng với tiến độ. “Tốt lắm. Khôi rất thông minh. Em chỉ cần có người ở bên cạnh thôi.”
Khôi nhìn Ngân, ánh mắt biết ơn và phụ thuộc đến mức khiến Ngân cảm thấy xúc động.
“Em cảm ơn chị Ngân. Em... em yêu chị nhiều lắm,” Khôi nói, lời nói mang ý nghĩa hai mặt.
Ngân mỉm cười, xoa đầu cậu như một đứa trẻ. “Chị cũng thương em lắm, Khôi. Cố gắng lên nhé.”
Khi Ngân quay lưng đi, Khôi không còn cười. Cậu đưa tay lên, chạm vào chỗ mà Ngân vừa vuốt tóc mình. Ánh mắt chiếm hữu của cậu nhìn theo bóng lưng Ngân, sau đó Khôi chậm rãi duỗi chân dưới gầm bàn. Cơ bắp cậu căng cứng lại.
Khôi biết, mối quan hệ với Ngân đã được củng cố. Cô đã mở cửa cho cậu vào thế giới dịu dàng của cô. Và bây giờ, cậu đã sẵn sàng để tiếp tục cuộc chơi với Linh, người đang sốt ruột chờ đợi lời mời gọi gõ cửa của cậu.