MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị GáiChương 10

Cậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị Gái

Chương 10

1,019 từ · ~6 phút đọc

Hai ngày trôi qua kể từ sự cố trong phòng tắm, Khôi và Linh đều giữ khoảng cách căng thẳng. Khôi không gõ cửa phòng Linh, và Linh không còn trêu chọc Khôi công khai. Nhưng ánh mắt họ, mỗi khi chạm nhau trong bữa ăn hoặc hành lang, luôn mang theo một luồng điện ngầm, kích thích – một sự thách thức không lời.

Khôi đã lên kế hoạch cho một tình huống không thể rút lui.

Tối hôm đó, Thư đi dự tiệc công ty và sẽ về rất muộn. Ngân đã ngủ sau một ngày dài. Chỉ còn lại Linh đang thức, làm việc trong phòng khách. Cô mặc chiếc áo sơ mi dáng rộng và quần short, trông thoải mái nhưng vẫn gợi cảm một cách tự nhiên.

Khôi cố ý bước ra khỏi phòng, trên tay cầm một chiếc cốc thủy tinh rỗng. Cậu đi về phía bếp. Linh ngước lên, ánh mắt sắc lạnh và mong đợi như đang nói: Cậu sẽ làm gì đây?

Khôi đi vào bếp, cố tình gây tiếng động. Cậu mở tủ lạnh, lấy chai nước, và giả vờ làm rơi chiếc cốc thủy tinh.

"Keng!"

Chiếc cốc vỡ tan trên sàn bếp, tiếng động lớn phá vỡ sự yên tĩnh của đêm khuya.

Linh giật mình đứng dậy, chạy ngay vào bếp. “Khôi! Em làm gì vậy? Cậu có sao không?”

Khôi đứng giữa những mảnh vỡ thủy tinh, vẻ mặt hoảng loạn đến mức Ngân đã từng thấy trong đêm ác mộng.

“Em... em xin lỗi chị Linh. Em làm vỡ mất rồi,” Khôi lắp bắp, giọng nói run rẩy và đầy sợ hãi. Cậu cố ý làm ra vẻ không dám di chuyển vì sợ giẫm phải mảnh vỡ.

Linh cau mày. Cô nhanh chóng đi vào, tránh những mảnh vỡ, tiến đến chỗ Khôi. Cô muốn đưa cậu ra ngoài.

“Em đứng yên đó! Để chị đưa em ra. Đừng cử động,” Linh nói, giọng cô có chút giận dữ vì sự bất cẩn này.

Linh nắm lấy cánh tay Khôi, kéo cậu ra khỏi khu vực nguy hiểm. Cơ thể họ áp sát trong khoảnh khắc đó, Linh cảm nhận được cơ bắp căng cứng và hơi thở gấp gáp của Khôi.

Khôi bị kéo ra ngoài an toàn. Linh quay lưng lại, định đi lấy chổi và ki hốt.

Đó chính là cơ hội cuối cùng của Khôi.

Cậu biết Linh không cần một lời xin lỗi bằng miệng. Linh cần một sự thừa nhận cho bản chất thật của cậu.

Khôi nhanh chóng bước tới. Cậu nắm lấy vai Linh, kéo mạnh cô quay lại.

Linh hoàn toàn bất ngờ trước sức mạnh và sự dứt khoát này. Cô chưa kịp phản ứng, chưa kịp mở lời, thì môi Khôi đã áp vào môi cô.

Đó là một nụ hôn thô bạo, đầy khát khao chiếm đoạt và sự liều lĩnh cấm kỵ. Khôi không hôn nhẹ. Cậu áp môi mình mạnh mẽ vào môi Linh, cố ý day nhẹ như một lời thú nhận câm lặng về ham muốn cậu đã che giấu. Cái hôn mang tính chất tuyên bố.

Linh đứng sững, đôi mắt mở to. Não cô tê liệt trong giây lát vì sự táo bạo không thể tin được này. Cô cảm nhận được vị ngọt của cà phê và hơi thở nóng ấm của Khôi.

Chỉ sau ba giây, Khôi lập tức rút lui.

Cậu lùi lại một bước, hai tay buông thõng, gương mặt trắng bệch vì tội lỗi (giả tạo) và hoảng sợ (thật).

“Em... em xin lỗi! Em xin lỗi chị Linh!” Khôi lắp bắp, giọng cậu nghẹn lại. “Em không biết em đang làm gì nữa! Em chỉ là... em quá sợ hãi vì em làm vỡ đồ, em quá hoảng loạn, em không kìm chế được! Em... em chỉ muốn xin lỗi chị thôi!”

Khôi dùng sự hỗn loạn để ngụy biện cho hành vi xâm phạm của mình.

Linh đứng đó, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở và nhịp tim đang đập như trống trong lồng ngực. Cô đưa tay lên chạm vào môi mình, nơi cái chạm nóng bỏng của Khôi vẫn còn vương lại.

Cô nhìn Khôi. Khôi đang đứng đó, run rẩy như một đứa trẻ vừa phạm sai lầm không thể cứu vãn, đôi mắt rơm rớm nước.

Linh biết. Cô biết cậu đang diễn. Cô biết sự sợ hãi đó chỉ là một cái cớ cho ham muốn cậu đã ấp ủ từ đêm qua. Nhưng, cô không thể phủ nhận rằng, nụ hôn đó quá mãnh liệt, quá kích thích, khiến cô không thể nổi giận được.

Sự kích thích cấm kỵ đã vượt qua sự giận dữ của Linh.

“Khôi,” Linh nói, giọng cô khàn đặc, “em... em đi về phòng đi. Để chị dọn dẹp.”

Linh không hét lên. Cô không tát cậu. Cô không yêu cầu cậu giải thích. Cô chỉ buông tha cho cậu, điều này chính là sự chấp thuận ngầm lớn nhất mà Khôi có thể nhận được.

Khôi không nói thêm lời nào. Cậu cúi gập người, vẻ mặt hối lỗi tuyệt đối, sau đó quay lưng bỏ chạy về phòng mình.

Khi cánh cửa phòng Khôi đóng lại, Linh vẫn đứng đó. Cô nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ thủy tinh trên sàn, nhưng tâm trí cô không hề bận tâm đến chúng. Hình ảnh Khôi, sự táo bạo và khát khao trong nụ hôn đó, đã in sâu vào tâm trí cô.

Linh đưa tay chạm vào môi một lần nữa, cảm giác tội lỗi trộn lẫn với sự phấn khích làm cô choáng váng.

Trong phòng mình, Khôi không hề ngủ. Cậu tựa lưng vào cửa, cười một cách dâm dục và thỏa mãn. Cậu không còn run rẩy. Hơi thở cậu đã trở nên sâu và nặng nề.

Xin lỗi? Khôi nghĩ. Đó không phải là lời xin lỗi, chị Linh. Đó là công bố chủ quyền.

Khôi đã hoàn thành bước đi quan trọng nhất: Đột phá giới hạn vật lý với Linh, người thách thức cậu nhất. Màn kịch ngây thơ đã thành công rực rỡ, giúp cậu vượt qua rào cản và gieo mầm ham muốn vào tâm trí cả ba chị em.