MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị GáiChương 11

Cậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị Gái

Chương 11

1,282 từ · ~7 phút đọc

Sau nụ hôn bất ngờ đêm qua, không khí trong căn penthouse trở nên căng thẳng và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Linh tránh mặt Khôi. Thư đi làm từ rất sớm. Chỉ có Ngân vẫn giữ sự dịu dàng, nhưng cô cũng cảm thấy có điều gì đó mờ ám đang diễn ra giữa Khôi và Linh.

Khôi biết, để hoàn toàn kiểm soát Linh, cậu cần phải phá vỡ sự tự chủ của cô bằng cách tự đặt mình vào vị trí vô cùng yếu đuối nhưng lại khiêu khích nhất.

Buổi chiều, Khôi giả vờ xin Linh mật khẩu Wi-Fi cho chiếc máy tính cá nhân của mình, nói rằng cậu cần làm bài tập. Linh, sau một chút do dự, đã nhắn tin mật khẩu cho cậu.

Khôi không hề làm bài tập. Cậu đã lên kế hoạch tỉ mỉ.

Khoảng 4 giờ chiều, khi Ngân đang ngủ trưa và Thư vẫn chưa về, Khôi khóa trái cửa phòng mình. Cậu thay quần áo, chỉ mặc một chiếc quần đùi thể thao ngắn, để lộ rõ đôi chân dài và phần hông săn chắc.

Khôi mở máy tính. Cậu mở một bộ phim người lớn, không phải để xem, mà để tạo ra âm thanh vừa đủ. Cùng lúc đó, Khôi lấy một lọ kem dưỡng da, bắt đầu xoa bóp vào cơ bắp cánh tay và đùi, kích thích cơ thể mình trong tư thế nửa nằm nửa ngồi trên giường.

Mục đích của Khôi là bị bắt gặp.

Cậu đợi khoảng mười phút, sau đó nhẹ nhàng mở khóa cửa phòng mình, chỉ để lại một khe hở nhỏ đủ để ánh sáng và âm thanh lọt ra. Khôi chắc chắn rằng Linh đang ở phòng làm việc ngay hành lang đối diện.

Khoảng năm phút sau, Linh, người đang cố gắng tập trung vào một cuộc họp video, cảm thấy bị phân tâm bởi một âm thanh kỳ lạ và đều đặn phát ra từ phòng Khôi. Cô cau mày. Khôi đang xem gì vậy?

Linh tắt micro và bước ra khỏi phòng làm việc trong sự tò mò và bực bội. Cô đi đến cửa phòng Khôi.

Qua khe cửa khép hờ, Linh nhìn vào.

Cảnh tượng đập vào mắt Linh khiến cô đứng sững, mặt đỏ bừng.

Khôi đang nằm đó, thân trên trần trụi, cơ bắp căng đầy và ướt đẫm mồ hôi. Ánh sáng lờ mờ từ màn hình máy tính chiếu vào gương mặt Khôi, gương mặt cậu nhăn nhó trong một biểu cảm mê man và đau đớn, hoàn toàn không còn sự ngây thơ nào. Linh có thể nghe thấy rõ âm thanh nhạy cảm phát ra từ chiếc tai nghe không được cắm hoàn toàn của cậu, và cử động nhịp nhàng của đôi tay Khôi đang tự thỏa mãn dưới chiếc quần đùi mỏng.

Đó là một khoảnh khắc cấm kỵ và trần trụi đến mức Linh cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở. Cô nhìn thấy toàn bộ bản chất dâm dục và sự mạnh mẽ của cậu trai này.

Linh định quay lưng đi, nhưng ngay lúc đó, Khôi mở mắt ra.

Khôi nhìn thấy Linh đứng ở cửa.

Sự hoảng loạn và sợ hãi lập tức bao trùm lấy gương mặt Khôi, quá chân thật đến mức Linh cũng phải rùng mình. Khôi vội vàng kéo chiếc chăn lên, che chắn một cách vụng về, cố gắng tắt máy tính nhưng lại vô tình làm rơi nó xuống sàn.

"Rầm!"

Tiếng động lớn, cùng với âm thanh rên rỉ từ chiếc máy tính bị rơi, khiến Khôi lùi lại trên giường, khóc nấc lên một cách tuyệt vọng.

“Không! Em xin lỗi! Em xin lỗi chị Linh! Đừng nhìn! Đừng nói với ai!” Khôi gào lên, khóc lóc thảm thiết như thể cậu vừa bị bắt quả tang đang phạm phải một tội ác không thể tha thứ.

Linh, dù đã biết Khôi là một kẻ thao túng, nhưng sự hoảng loạn và tuyệt vọng này lại quá thật. Khuôn mặt Khôi đỏ bừng vì xấu hổ, và sự run rẩy của cậu lúc này là có thật.

Bản năng thương hại và bảo vệ của Linh, thứ mà Khôi đang nhắm tới, đã trỗi dậy.

Linh vội vàng đóng cửa lại, cô độc và bối rối đứng ở hành lang. Cô đưa tay lên ôm lấy ngực, tim đập mạnh không ngừng. Cô không thể phủ nhận hình ảnh đầy dục vọng của Khôi vừa rồi đã gây ra sự kích thích khủng khiếp cho cô, trộn lẫn với cảm giác tội lỗi vì đã nhìn trộm.

Sau vài giây, Linh hít một hơi sâu. Cô biết mình không thể để Khôi trong tình trạng đó. Cô cần phải an ủi cậu, giống như Thư đã từng an ủi Khôi.

Linh chậm rãi mở cửa phòng Khôi ra, bước vào.

Khôi đang nằm đó, cuộn tròn trong chăn, chỉ để lộ phần tóc ướt đẫm mồ hôi. Tiếng nức nở thút thít của Khôi khiến trái tim Linh nhói đau.

Linh ngồi xuống mép giường. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Khôi.

“Khôi,” Linh nói, giọng cô dịu dàng hơn bao giờ hết, “Được rồi. Đừng khóc nữa. Chị không thấy gì cả. Chị không nói với ai đâu.”

Khôi giật nảy mình dưới cái chạm của Linh, sau đó xoay người lại một chút, vẫn cuộn trong chăn.

“Chị... chị không ghê tởm em sao?” Khôi thều thào, giọng nói đầy tự ti và thương hại. “Em... em là đồ tồi. Em không kiểm soát được.”

Linh lắc đầu, cô vuốt nhẹ mái tóc Khôi. “Không, Khôi. Em không phải là đồ tồi. Em... em là một chàng trai trưởng thành, đó là điều hoàn toàn tự nhiên. Em đừng cảm thấy xấu hổ.”

Linh đang dùng sự khoan dung và thông cảm của người lớn để trấn an Khôi, nhưng điều đó lại hoàn toàn nằm trong kế hoạch của Khôi.

Khôi chậm rãi duỗi tay ra khỏi chăn, nắm lấy cổ tay Linh, bàn tay rất nóng và rất mạnh.

“Chị Linh... làm ơn, ôm em một chút,” Khôi cầu xin, ánh mắt đỏ hoe và tuyệt vọng nhìn cô. “Em chỉ cần một cái ôm trấn an thôi. Em hứa sẽ không làm gì nữa.”

Linh do dự một giây. Cái ôm của Khôi đêm trước với Thư đã quá giới hạn, và cô vẫn còn cảm nhận được sự căng cứng của cậu. Nhưng cô không thể từ chối một người đang suy sụp và cần sự an ủi như thế này.

Linh nhượng bộ. Cô khom người xuống, ôm lấy Khôi.

Khôi siết chặt lấy Linh. Cái ôm này mạnh mẽ hơn bất kỳ cái ôm nào. Khôi vùi mặt vào hõm cổ Linh, hít hà mùi hương cô, và thở dốc.

Linh hoàn toàn bị động. Cô cảm nhận rõ ràng cơ bắp trần của Khôi áp sát vào cô, cảm nhận được sức nặng của cậu, và sự căng cứng một lần nữa lại xuất hiện, rõ ràng và không thể chối cãi.

Nhưng lần này, Khôi không cần phải giả vờ run rẩy. Khôi chỉ cần im lặng và thở nặng nề.

Khôi đang dùng sự tội lỗi của Linh (vì đã nhìn trộm) và lòng thương hại của cô để thực hiện ham muốn thể xác của mình.

Linh nhắm mắt lại. Cô biết mình đang ở trong một tình huống cấm kỵ và đầy rủi ro, nhưng cô không thể đẩy cậu ra. Cô chỉ có thể vỗ nhẹ vào lưng Khôi, bị động đáp lại sự chiếm hữu của cậu.

Khôi đã thành công. Linh đã sụp đổ trước sự thao túng cảm xúc của cậu, và cô đã tự mình vượt qua rào cản đạo đức để ôm lấy cậu em trai dâm dục của mình.