MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị GáiChương 12

Cậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị Gái

Chương 12

912 từ · ~5 phút đọc

Sự việc trong phòng Khôi đã tạo nên một vết nứt sâu trong tâm lý Linh. Cô cảm thấy tội lỗi vì đã nhìn trộm, phấn khích vì sự kích thích cấm kỵ, và xấu hổ vì đã nhượng bộ Khôi trong cái ôm đầy dục vọng đó. Linh quyết định uống rượu để giải tỏa căng thẳng sau một tuần làm việc mệt mỏi và để quên đi cái chạm môi nóng bỏng của cậu em.

Khoảng 11 giờ đêm, Thư vẫn chưa về. Ngân đã ngủ. Linh ngồi một mình ở ban công, nhâm nhi ly rượu vang đỏ thứ ba. Cồn đã bắt đầu làm lỏng lẻo mọi rào cản cảnh giác trong đầu cô. Cô cảm thấy nóng ran, nhu cầu về một sự giải phóng cảm xúc và thể xác dâng lên.

Khôi, người luôn theo dõi mọi hoạt động của ba chị gái, nhận ra sự khác lạ. Cậu bước ra khỏi phòng, thấy Linh ngồi một mình, ánh đèn mờ ảo chiếu vào cơ thể buông lơi của cô. Khôi nhếch mép cười thỏa mãn – Cơ hội đã đến.

Khôi tiến đến, vẻ mặt lo lắng và ngây thơ thường thấy.

“Chị Linh? Sao chị còn chưa ngủ? Chị uống rượu à?” Khôi hỏi, giọng cậu ngập ngừng như một đứa trẻ.

Linh ngẩng đầu lên, mái tóc buông xõa. Đôi mắt cô mơ màng và ẩm ướt vì rượu.

“Khôi à? Em... sao em ra đây?” Linh nói, giọng cô khàn đặc và mềm mại hơn bình thường. Cô đưa tay lên, chạm vào má Khôi. “Em trai của chị... Em đừng lo lắng về chuyện hôm trước. Chị không giận em đâu.”

Khôi lợi dụng cái chạm đó. Cậu áp sát vào Linh, ngồi xuống mép ghế sofa bên cạnh cô.

“Em biết... em biết chị không ghê tởm em. Nhưng em vẫn thấy sợ hãi,” Khôi nói, nhấn mạnh vào sự tuyệt vọng của mình. Cậu đưa tay ra, nắm lấy tay Linh, bàn tay cậu nóng hổi và mạnh mẽ ôm lấy bàn tay cô. “Em chỉ muốn... được ôm chị. Giống như một lời tha thứ.”

Linh không còn đủ tỉnh táo để kháng cự sự thao túng này. Ham muốn cấm kỵ trong cô đã bị rượu kích hoạt, hòa lẫn với lòng thương hại Khôi.

“Ôm chị đi,” Linh thì thầm, cô ngả người vào Khôi.

Khôi lập tức kéo Linh vào lòng.

Cái ôm này không còn là sự an ủi của chị em. Khôi siết chặt Linh, áp sát cơ thể cô vào thân hình vạm vỡ của mình. Cậu cố ý để Linh cảm nhận được sự căng cứng và khát khao chiếm hữu đang bùng lên trong cậu.

Linh rên khẽ. Sự tiếp xúc này quá mạnh mẽ và quá kích thích đối với cơ thể đang say của cô. Cô cảm thấy cơ thể mình phản bội lý trí.

Khôi không nói một lời. Cậu chậm rãi đưa tay lên, vuốt ve mái tóc Linh, sau đó nhẹ nhàng cúi xuống, hôn lên cổ cô.

Linh nhắm chặt mắt. Cô biết mình nên đẩy cậu ra. Cô biết điều này hoàn toàn sai trái. Nhưng cảm giác tội lỗi và cơn say đã khiến cô mất đi sức mạnh.

Khôi tiến xa hơn. Cậu di chuyển khuôn mặt mình lên, nhẹ nhàng đặt môi lên môi Linh.

Lần này, nụ hôn không còn thô bạo như lời tuyên bố. Nó mềm mại và dai dẳng như một lời mời gọi cấm kỵ. Khôi từ tốn, để Linh say đắm trong sự dịu dàng nguy hiểm này.

Linh, trong cơn say, đã hoàn toàn buông lơi. Cô hôn đáp lại một cách bị động, sự kháng cự trong cô đã tan biến dưới tác dụng của rượu và sự kích thích cấm kỵ.

Khôi hiểu rằng ranh giới đã bị xóa nhòa.

Cậu bế Linh lên một cách dễ dàng, Linh vòng tay qua cổ cậu một cách vô thức. Khôi bước về phía phòng Linh, mỗi bước đi đều đầy tính toán và quyết đoán.

Khôi đặt Linh xuống giường. Linh mềm oặt trên chiếc nệm, ánh mắt nhuốm đầy dục vọng và sự buông thả của cơn say.

Khôi không còn đóng vai đứa trẻ sợ hãi. Gương mặt cậu lúc này lạnh lùng và chiếm hữu tuyệt đối. Khôi nhìn Linh, người chị cả thách thức cậu, người chị cả đã nhìn thấu bản chất của cậu, giờ đây hoàn toàn nằm trong tay cậu.

Khôi bắt đầu cởi bỏ áo sơ mi của Linh, động tác chậm rãi và tận hưởng. Linh không kháng cự. Cô chỉ rên rỉ một tiếng khẽ, phó mặc cơ thể mình cho cậu.

Khôi cúi xuống, chiếm đoạt Linh một cách sâu sắc và mãnh liệt, trong sự im lặng của đêm khuya, trong sự bị động của Linh, và trong sự thỏa mãn dâm dục tuyệt đối của chính cậu.

Khi mọi chuyện kết thúc, Khôi nằm bên cạnh Linh, ôm chặt cô vào lòng. Linh đã ngủ say, quá mệt mỏi và quá say để biết chuyện gì đã xảy ra.

Khôi cười khẩy. Cậu nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Linh, một nụ hôn chiến thắng.

Chị Linh đã là của em. Khôi nghĩ. Cũng giống như chị Thư, và sẽ sớm thôi, là chị Ngân.

Khôi cẩn thận rời khỏi giường Linh, thu dọn mọi dấu vết. Cậu nhẹ nhàng đóng cửa lại, mang theo chiến lợi phẩm lớn nhất của mình: sự im lặng và sự đồng lõa của Linh khi cô tỉnh dậy.