MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị GáiChương 13

Cậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị Gái

Chương 13

928 từ · ~5 phút đọc

Linh tỉnh dậy với cơn đau đầu như búa bổ và một cảm giác trống rỗng, nhức nhối ở toàn bộ cơ thể. Cô mở mắt, ánh sáng mặt trời chiếu qua rèm cửa khiến cô phải nheo mắt lại.

Ngay lập tức, một ký ức mờ ảo, nóng bỏng ùa về. Những mảnh vỡ rời rạc: hơi ấm của rượu, cái ôm cấm kỵ, và cảm giác nặng nề, mạnh mẽ của một cơ thể đàn ông. Linh hoảng hốt ngồi bật dậy.

Cô nhìn quanh phòng. Mọi thứ đều nguyên vẹn. Cô vẫn mặc chiếc áo sơ mi và quần short, nhưng áo sơ mi bị xộc xệch và cúc áo bung ra một cách lỏng lẻo. Chiếc váy ngủ cô thường mặc nằm gọn trên ghế sofa.

Linh đưa tay lên tóc, hốt hoảng cảm nhận mái tóc rối bù và mùi cơ thể không chỉ là rượu. Cô nhớ lại cảm giác bị đè nén, nhớ lại sự bị động đáng sợ của chính mình.

Toàn thân Linh run rẩy vì sự xấu hổ và ghê tởm chính mình. Cô biết chuyện gì đã xảy ra. Cô đã bị chiếm đoạt bởi cậu em trai cô. Cô là người buông lơi, cô đã không kháng cự vì cơn say và sự kích thích bệnh hoạn.

Linh vội vã vào phòng tắm, soi gương. Gương mặt cô trắng bệch, đôi môi sưng tấy một cách bất thường. Cô dội nước lạnh lên mặt, cố gắng dập tắt ngọn lửa tội lỗi đang thiêu đốt bên trong.

Khoảng nửa tiếng sau, Linh bước ra khỏi phòng, cố gắng mặc một chiếc áo phông kín đáo nhất, giấu đi mọi dấu vết. Cô cần phải đối diện với Khôi.

Khôi đang ngồi ở bàn ăn, ăn sáng cùng Ngân. Khôi mặc một chiếc áo thun trắng, tóc chải gọn gàng, trông ngây thơ và ngoan ngoãn như một học sinh gương mẫu.

“Chị Linh, chị dậy rồi. Chị không sao chứ? Chị nhức đầu không?” Khôi hỏi, giọng nói quan tâm và dịu dàng đến mức khiến Linh cảm thấy buồn nôn vì sự giả tạo đó.

Ngân lo lắng nhìn Linh. “Chị Linh, em thấy chị có vẻ mệt. Uống trà gừng nhé? Tối qua chị uống nhiều quá.”

Linh cố gắng mỉm cười, sự cứng rắn và quyết đoán đã quay trở lại trong ánh mắt cô. “Không sao, Ngân. Chị ổn. Chị chỉ hơi mệt thôi.”

Linh rót cho mình một ly nước lạnh, tránh ánh mắt của Khôi.

Khôi cố tình để Ngân đi ra ngoài nghe điện thoại. Ngay khi Ngân khuất bóng, Khôi lập tức thay đổi thái độ.

Cậu đứng dậy, tiến lại gần Linh. Khôi không cười. Ánh mắt cậu sâu thẳm và chiếm hữu đến đáng sợ.

“Chị Linh,” Khôi nói nhỏ, giọng cậu trầm thấp và quyền lực, “em đã nói với chị rồi, em không cố ý làm chị bị thương đâu.”

Linh siết chặt ly nước trong tay. Cô biết Khôi đang nhắc nhở cô về chuyện đêm qua.

“Khôi, chuyện đêm qua... không bao giờ được nhắc lại,” Linh nghiến răng, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh. “Em say, chị say. Chúng ta đều đã quên nó đi.”

Khôi nhếch môi cười một cách mê hoặc và đầy dâm dục.

“Quên đi? Chị Linh, cơ thể chị không nói như thế.” Khôi đưa tay ra, vuốt nhẹ mái tóc Linh, rồi trượt ngón tay cái xuống, chạm vào cổ cô.

“Chị Linh, đêm qua, chị rất tuyệt vời. Em đã rất hạnh phúc. Em biết, chị cũng thích nó. Đúng không?”

Lời nói của Khôi là một cú đánh mạnh vào tâm lý Linh. Khôi áp đặt sự đồng thuận lên cô, khiến cô tự nghi ngờ chính mình.

Linh run rẩy. Cô muốn tát cậu. Nhưng cô biết, nếu cô làm vậy, cậu ta sẽ bộc lộ mọi thứ. Khôi đã nắm giữ bí mật và sự hổ thẹn của cô.

“Em sai rồi,” Linh thì thầm, giọng cô yếu ớt. “Chị... chị không muốn. Chị là chị của em!”

Khôi cúi sát mặt vào Linh, hơi thở nóng ấm của cậu phả vào tai cô.

“Đúng, chị là chị của em. Nhưng chị là của em,” Khôi thì thầm, giọng nói rất rõ ràng và đầy chiếm hữu. “Đừng lo, em sẽ không nói với ai đâu. Em sẽ tiếp tục là Khôi ngây thơ của các chị, và chị sẽ tiếp tục là Chị Hai phóng khoáng.”

Khôi lùi lại, mỉm cười với vẻ ngoan ngoãn và trong sáng quen thuộc.

“Chị Linh, lát nữa em có thể giúp chị dọn dẹp phòng làm việc không? Chắc chị cần nghỉ ngơi. Cánh tay của em đã đỡ đau rồi.” Khôi cố ý chỉ vào cánh tay bị thương (giả vờ) của mình.

Linh nhìn Khôi. Cô thấy rõ ràng sự thao túng trắng trợn này, sự chuyển đổi vai trò giữa kẻ săn mồi và con mồi. Linh cảm thấy bất lực và căm phẫn, nhưng cô không thể làm gì. Cô không thể chấp nhận sự thật rằng cô đã sa ngã trong vòng tay của Khôi.

“Được,” Linh thì thầm, lòng tự trọng của cô bị nghiền nát. “Cảm ơn em, Khôi.”

Khôi hài lòng với sự đầu hàng này. Cậu đặt một cái chạm nhẹ lên vai Linh, cái chạm này mang tính chất đánh dấu lãnh thổ hơn là an ủi.

Linh biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, cô đã trở thành đồng phạm trong trò chơi cấm kỵ của Khôi. Cô không chỉ che giấu cho cậu, mà cô còn chịu đựng sự kiểm soát của cậu. Ranh giới cuối cùng đã sụp đổ.