MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị GáiChương 14

Cậu Em Số Hưởng Ở Cùng Các Chị Gái

Chương 14

969 từ · ~5 phút đọc

Sau khi hoàn toàn chiếm đoạt Linh bằng sự nhượng bộ và xấu hổ, Khôi chuyển hướng sự chú ý sang Ngân. Khôi biết, Ngân không thể bị chinh phục bằng sự khiêu khích hay sự dâm dục trần trụi. Cô cần sự dịu dàng và sự phụ thuộc.

Hai ngày sau, Khôi bắt đầu kịch bản mới: Giả vờ bị ốm nặng.

Buổi sáng, Khôi cố ý bỏ bữa, rên rỉ nhẹ nhàng khi Ngân hỏi. Khôi tạo ra vẻ ngoài yếu ớt, da tái nhợt và ánh mắt mệt mỏi đầy thương cảm.

Ngân, với bản năng chăm sóc trỗi dậy, lập tức lo lắng. “Khôi, em sao thế? Em bị cảm à?”

“Em... em không biết, chị Ngân,” Khôi thều thào, giọng nói nghẹt mũi và yếu ớt. “Chắc em bị nhiễm lạnh. Em thấy rát và nóng lắm.”

Ngân đưa tay lên trán Khôi, cử chỉ âu yếm và lo lắng. “Em sốt rồi! Phải ở nhà thôi. Để chị chăm sóc em.”

Ngay lập tức, vai trò đã được xác lập lại: Khôi là người yếu đuối cần được bảo vệ, và Ngân là người chăm sóc không thể chối từ.

Khôi nằm trên giường. Ngân mang trà gừng, cháo, và liên tục kiểm tra nhiệt độ cho cậu. Khôi lợi dụng mọi cử chỉ của Ngân để kéo dài sự tiếp xúc thể xác.

Vào buổi tối, Ngân mang thuốc đến cho Khôi. Căn phòng Khôi được giữ trong ánh sáng dịu nhẹ, tạo không khí thân mật và mơ hồ.

“Em dậy uống thuốc đi, Khôi,” Ngân nói, cô ngồi xuống mép giường, đưa tay đỡ Khôi dậy.

Khôi giả vờ quá yếu, ngả hẳn vào vòng tay Ngân. Cậu áp sát vào vai cô, để cơ thể săn chắc của mình tựa vào thân hình nhỏ nhắn của Ngân.

“Chị Ngân, em mệt quá,” Khôi rên rỉ. “Em muốn được ôm một chút. Em thấy lạnh.”

Ngân hoàn toàn mềm lòng. Cô ôm Khôi vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng cậu. “Ngoan. Em ngủ đi. Chị ở đây với em.”

Khôi siết chặt cái ôm đó. Hơi thở nóng hổi của cậu phả liên tục vào cổ và vai Ngân. Khôi cố ý làm cho hơi thở mình nghe nặng nề và gợi cảm hơn, khác biệt hoàn toàn với hơi thở của người ốm.

“Chị Ngân,” Khôi thì thầm, giọng nói trầm khàn vì bệnh (giả vờ). “Em thấy nóng lắm... em không biết phải làm sao.”

Ngân hiểu rằng Khôi cần được hạ nhiệt. Cô nhẹ nhàng buông Khôi ra, nhìn Khôi với ánh mắt nhuốm màu quan tâm và lo lắng.

“Chị lau người cho em nhé? Lau bằng nước ấm sẽ đỡ hơn,” Ngân đề nghị.

Khôi nhắm mắt lại, gật đầu yếu ớt. “Vâng... em sợ sẽ làm phiền chị.”

Ngân không quan tâm đến sự phiền hà. Cô lập tức đi lấy khăn ấm. Khi Ngân quay lại, Khôi đã cố ý cởi chiếc áo thun của mình, để thân trên trần trụi nằm trên giường.

Ngân hơi đỏ mặt khi nhìn thấy cơ thể đàn ông đầy đặn, săn chắc của Khôi, nhưng cô nhanh chóng lờ đi sự bối rối đó, tập trung vào nhiệm vụ chăm sóc.

Ngân bắt đầu lau người cho Khôi. Cô cẩn thận lau khắp vai, ngực và cánh tay cậu. Bàn tay mềm mại của Ngân chạm vào làn da nóng bỏng của Khôi.

Khôi nhắm mắt lại, nhưng cơ bắp cậu căng cứng lại dưới cái chạm của Ngân. Cậu cố ý thở ra một hơi dài và sâu, như thể đang chịu đựng cơn sốt, nhưng thực chất là hưởng thụ sự đụng chạm cấm kỵ này.

Khi Ngân lau đến vùng bụng Khôi, Khôi nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô.

“Chị Ngân,” Khôi nói khẽ, giọng cậu ngập ngừng như sắp khóc. “Em thấy xấu hổ lắm. Em không muốn chị phải vất vả thế này.”

“Khôi, em đừng nghĩ ngợi lung tung,” Ngân mỉm cười, an ủi. “Chị là chị của em. Chị chăm sóc em là điều hiển nhiên mà.”

Ngân rút tay ra, định quay người đi thay nước. Khôi không buông tay. Cậu siết chặt cổ tay Ngân, sau đó nhẹ nhàng kéo Ngân xuống.

Ngân mất thăng bằng, ngã nhào xuống giường, nằm sát cạnh Khôi.

Hai người nằm sát rạt vào nhau. Ngân cảm nhận được sự cứng cáp và hơi thở nóng cháy của Khôi áp vào mặt mình.

“Khôi, em làm gì vậy?” Ngân nói, giọng cô hoảng hốt nhưng không giận dữ.

Khôi mở mắt, nhìn thẳng vào Ngân. Đôi mắt Khôi đỏ hoe và long lanh vì sốt (giả vờ), nhưng ánh mắt chiếm hữu lại rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Em xin lỗi, chị Ngân. Em quá mệt mỏi. Em... em chỉ muốn chị ôm em ngủ một chút thôi. Em hứa sẽ không làm gì hết. Em chỉ cần chị ở gần em thôi, em mới thấy an toàn.” Khôi cầu xin, giọng nói yếu ớt và tuyệt vọng.

Ngân dao động. Cô nhìn gương mặt đáng thương của Khôi. Cô thấy mình không thể từ chối một người đang ốm yếu và cần sự an ủi như vậy. Hơn nữa, cô tin tưởng vào sự ngây thơ của Khôi.

Ngân thở dài, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Khôi. “Được rồi. Chị ở đây. Em ngủ đi.”

Khôi mỉm cười trong lòng. Cậu khẽ nhúc nhích cơ thể, để áp sát hơn nữa vào Ngân. Sự gần gũi này, dưới danh nghĩa chăm sóc và bảo vệ, đã đạt đến mức thân mật và kích thích nhất.

Khôi nhắm mắt lại, hưởng thụ sự mềm mại và sự hy sinh của Ngân. Cậu biết, sự chiếm đoạt Ngân sẽ không đến bằng bạo lực hay khiêu khích, mà bằng tình thương và sự phụ thuộc cảm xúc này. Ngân đã bị thao túng đến mức tự nguyện chấp nhận sự cấm kỵ này.