Sự việc Khôi "cảm lạnh" đã kéo dài hai ngày. Linh và Ngân đều thay nhau chăm sóc cậu, tạo ra một không khí thân mật cấm kỵ bao trùm căn nhà. Thư, chị cả, người luôn giữ sự lý trí và khoảng cách, bắt đầu cảm thấy có điều gì đó bất ổn.
Thư nhận thấy sự mệt mỏi và tâm trạng bất ổn của Linh sau một đêm say bí ẩn, và cô nhận thấy sự dịu dàng thái quá của Ngân đối với cậu em trai ốm yếu (giả vờ).
Sau khi tan làm, Thư vào phòng Khôi. Cậu vẫn nằm trên giường, nhưng lúc này cậu không giả vờ ngủ.
Khôi ngồi dậy, dựa lưng vào gối, gương mặt nhợt nhạt và ánh mắt yếu ớt quen thuộc.
“Chị Thư,” Khôi nói, giọng cậu thều thào và biết ơn. “Em xin lỗi vì đã làm phiền các chị. Em đỡ hơn nhiều rồi.”
Thư đứng ở cuối giường Khôi, giữ một khoảng cách an toàn cả về thể chất lẫn tinh thần. Cô mặc bộ vest công sở, lạnh lùng và quyền lực, đối lập hoàn toàn với Khôi yếu ớt trên giường.
“Em không cần phải xin lỗi, Khôi. Em là em trai chị. Việc chăm sóc em là chuyện nên làm,” Thư nói, giọng cô dứt khoát và không hề có sự dịu dàng giả tạo như Ngân hay Linh.
Thư đưa mắt nhìn quanh phòng. Cô thấy chiếc khăn tắm dùng dở treo cạnh bồn rửa, và trên bàn Khôi có một cuốn sách về tâm lý học hành vi.
“Khôi,” Thư bắt đầu, ánh mắt cô sắc lạnh và thăm dò. “Chị muốn nói chuyện này một cách nghiêm túc.”
Khôi căng thẳng hơn một chút. Cậu biết, Thư không dễ bị đánh lừa như hai chị kia. Khôi chớp mắt vô tội, giả vờ ho một tiếng yếu ớt.
“Vâng, chị Thư. Em biết các chị đã cho em ở đây là một ân huệ. Em hứa sẽ cố gắng học tập và không làm phiền nữa.”
“Đó không phải là điều chị muốn nói.” Thư đặt tay lên hông, ánh mắt cô như xuyên thấu Khôi. “Em là một người trưởng thành. Em không phải là một đứa trẻ nữa. Em đã thấy Linh và Ngân chăm sóc em tận tình thế nào rồi đấy.”
Khôi gật đầu. “Các chị ấy rất tốt bụng.”
“Đúng. Rất tốt bụng,” Thư lặp lại, nhấn mạnh từng chữ. “Nhưng Khôi, em cần tự lập hơn. Linh có công việc riêng rất căng thẳng. Ngân cũng có nhiều việc phải làm. Em cần phải tôn trọng không gian riêng tư và ranh giới của họ.”
Thư cố ý không nhắc đến sự việc cái ôm cấm kỵ hay cơn say của Linh, nhưng ám chỉ thì rất rõ ràng. Thư đang giương bức tường lạnh lùng của lý trí để cảnh cáo Khôi.
“Em hiểu. Em xin lỗi nếu em đã làm gì không phải,” Khôi nói, cúi đầu với vẻ mặt hối lỗi tột độ. Khôi biết, cậu cần phải giảm tốc trước sự cảnh giác của Thư.
Thư tiến lên một bước nhỏ, cúi người xuống một chút, giọng cô hạ thấp nhưng mang theo sự đe dọa ngầm.
“Em trai,” Thư nói, ánh mắt cô cảnh báo hơn bao giờ hết, “căn nhà này có những quy tắc rất rõ ràng. Chúng ta là gia đình, nhưng chúng ta cũng là những cá nhân riêng biệt. Em phải học cách kiềm chế bản thân mình. Em hiểu chứ?”
Khôi ngước lên, đôi mắt rưng rưng nhìn Thư. Cậu giả vờ bị tổn thương sâu sắc bởi lời cảnh cáo lạnh lùng này.
“Vâng, em hiểu rồi, chị Thư. Chị... chị đừng lo lắng. Em sẽ không làm gì khiến chị phải thất vọng đâu.”
Khôi cố ý làm ra vẻ suy sụp và nhu nhược. Cậu biết, điều này sẽ khiến Thư do dự và cảm thấy tội lỗi vì sự tàn nhẫn của mình.
Thư nhìn sự đau khổ đó, và lý trí của cô lại lung lay. Cô cảm thấy mình đã quá khắc nghiệt với một đứa trẻ vừa trải qua cú sốc.
Thư thở dài. Cô rút tay ra khỏi hông, chỉ chạm nhẹ vào vai Khôi. Một cái chạm trấn an ngắn ngủi và rất nhanh.
“Tốt. Chị tin em,” Thư nói, sau đó cô lập tức quay đi, gần như bỏ chạy khỏi phòng.
Thư biết Khôi không ổn. Cô biết sự khiêu khích của cậu là có thật. Nhưng cô không thể chứng minh. Cô chỉ có thể dùng sự lạnh lùng và quy tắc để tạo ra ranh giới mà cô hy vọng Khôi sẽ tôn trọng.
Khôi mỉm cười chiến thắng ngay khi cửa phòng đóng lại. Cái chạm lạnh lùng của Thư đã cho cậu thấy, sự cảnh giác của cô đang dao động. Hơn nữa, sự cảnh báo này cho thấy Thư đã bị ảnh hưởng và đang quan sát cậu.
Cô ấy đang sợ hãi, Khôi nghĩ. Và sự sợ hãi đó sẽ là cơ hội tiếp theo của em, chị Thư.
Khôi đã sẵn sàng để đối diện với Thư trong một tình huống cá nhân hơn, nơi cô không còn có thể dùng quy tắc để bảo vệ mình.