MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?Chương 11

Cậu Muốn Có Kỷ Niệm Khó Quên Với Mình Không?

Chương 11

741 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm ở thư viện, thời gian dường như không còn trôi theo nhịp điệu của những tiếng trống trường đều đặn nữa. Đối với Linh và Quân, mỗi giây phút giờ đây đều mang hình hài của một chiếc đồng hồ cát đang vơi dần. Tờ lịch trên bàn học của Linh bị gạch chéo từng ngày một bằng mực đỏ, mỗi vết gạch là một nhát cắt vào lòng, nhắc nhở rằng ngày Quân rời đi đang đến rất gần.

Sáng thứ Hai, Quân xuất hiện ở lớp với một xấp hồ sơ dày cộp trên tay. Đó là những giấy tờ cuối cùng cho thủ tục nhập học tại Úc. Cậu đặt chúng lên bàn một cách thản nhiên, nhưng Linh lại thấy chúng nặng nề như một bức tường ngăn cách.

"Cậu nộp xong hết rồi à?" Lan ghé mắt nhìn, giọng trầm xuống. "Nhanh thật đấy, mới đó mà đã sắp đến lúc chia tay rồi."

Linh cúi đầu, giả vờ như đang bận rộn với việc kẻ bảng điểm. Quân không trả lời Lan, cậu chỉ khẽ đẩy một mẩu giấy nhỏ sang phía Linh, che giấu dưới lớp vở bài tập.

"Chiều nay sau giờ thi thử, ra bãi xe phía sau. Mình có thứ muốn cho cậu xem."

Suốt cả buổi thi thử, Linh ngồi không yên. Những con số và công thức toán học nhảy múa trước mắt, nhưng tâm trí cô lại đặt ở bãi xe vắng lặng phía sau trường. Khi tiếng chuông kết thúc vang lên, cô là người đầu tiên rời khỏi phòng thi.

Quân đã đợi sẵn ở đó, tựa lưng vào chiếc xe mô tô phân khối lớn mà cậu mới lén gia đình mua lại của một người anh khóa trên. Thấy Linh, cậu khẽ hất hàm, ra hiệu cho cô ngồi lên phía sau.

"Đi đâu vậy?" Linh hỏi, giọng còn vương chút lo lắng.

"Đến nơi chỉ có hai đứa mình."

Cậu chở cô ra khỏi thành phố, hướng về phía một khu chung cư cũ đang chờ giải tỏa ở ngoại ô. Quân dẫn Linh lên tầng thượng của tòa nhà. Từ đây, họ có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố đang bắt đầu lên đèn, rực rỡ và bận rộn, nhưng lại thật xa xôi.

Quân lấy từ trong cặp ra một chiếc hộp nhỏ bằng thiếc. Bên trong là một vài món đồ lặt vặt: một chiếc dây buộc tóc của Linh mà cậu nhặt được từ năm lớp 10, một chiếc vé xem phim cũ nát, và một tấm ảnh thẻ của cô.

"Đây là những gì mình sẽ mang theo." Quân nói, ánh mắt cậu dịu lại khi nhìn vào những món đồ nhỏ bé ấy. "Ở bên kia, khi mình thấy mệt mỏi, mình sẽ nhìn chúng để nhớ rằng ở đây có một người... đã cùng mình làm những chuyện điên rồ nhất."

Linh cảm thấy sống mũi cay cay. Cô bước lại gần, vòng tay ôm lấy thắt lưng Quân từ phía sau, áp mặt vào tấm lưng vững chãi của cậu. "Quân này, cậu có sợ ở bên đó sẽ gặp một người tốt hơn tớ không?"

Quân xoay người lại, nâng cằm Linh lên. Trong ánh hoàng hôn nhạt nhòa, gương mặt cậu hiện lên một sự kiên định đến lạ lùng.

"Tốt hơn hay không, điều đó không quan trọng. Quan trọng là họ không phải là Thanh Linh. Họ không có mười năm thanh xuân cùng mình, và họ không có nụ hôn ở thư viện đêm đó."

Cậu cúi xuống, nụ hôn lần này không còn sự vội vã chiếm hữu, mà mang đậm vị ngọt ngào và sự nâng niu. Giữa không gian lộng gió của tầng thượng, cái bóng của hai người quyện vào nhau, cô độc và nhỏ bé trước sự dịch chuyển của thời gian.

"Mười ngày nữa mình sẽ đi." Quân thì thầm vào tai cô, hơi thở cậu ấm áp giữa cái lạnh của gió trời. "Từ giờ đến lúc đó, mình không muốn làm bạn của cậu nữa. Mình muốn làm người đàn ông của cậu. Chỉ mười ngày thôi, được không?"

Linh nhắm mắt lại, để mặc cho những giọt nước mắt lăn dài. Mười ngày. Một con số quá ngắn cho một tình yêu, nhưng có lẽ là quá đủ cho một đời nhung nhớ. Cô khẽ gật đầu, siết chặt lấy áo cậu, chấp nhận bước vào chương cuối cùng của cuộc tình vô danh này.