MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCedric Và Những Câu ChuyệnChương 15: SƯƠNG MÙ TRÊN DÒNG THAMES

Cedric Và Những Câu Chuyện

Chương 15: SƯƠNG MÙ TRÊN DÒNG THAMES

1,259 từ · ~7 phút đọc

Màn sương mù dày đặc đặc trưng của London, hay còn gọi là "súp đậu", bao phủ lấy dòng sông Thames như một tấm liệm xám xịt. Cedric Sterling đứng ở mũi chiếc ca nô hơi nước nhỏ đang lướt đi âm thầm giữa những bóng ma khổng lồ của các tàu buôn neo đậu dọc cảng Pool of London. Ánh đèn dầu hỏa trên các cầu cảng chỉ còn là những vệt sáng nhạt nhòa, yếu ớt. Bên cạnh ông, Sherlock Holmes đang quấn chặt chiếc áo choàng Inverness, đôi mắt sắc sảo vẫn không ngừng quét qua mặt nước phía sau để tìm kiếm dấu hiệu của sự truy đuổi.

"Nếu tính toán của tôi về dòng chảy và vận tốc gió là chính xác," Holmes nói, giọng anh trầm thấp hòa vào tiếng máy nổ đều đặn của con thuyền, "chúng ta sẽ cập bến Greenwich trong vòng mười lăm phút nữa. Tuy nhiên, mặt nước yên tĩnh này là một sự dối trá về mặt vật lý. Có ít nhất hai chiếc xuồng máy chạy bằng điện – loại không gây tiếng động của Hải quân – đang bám theo chúng ta ở khoảng cách năm trăm thước."

Sterling siết chặt tay vịn kim loại lạnh ngắt. "Bọn chúng sử dụng công nghệ của tương lai để săn lùng những bóng ma của quá khứ. Julian, ông đã kiểm tra lại túi dụng cụ chưa? Chúng ta có thể cần đến những ống tiêm morphine hoặc chất kích thích nếu cuộc đối đầu kéo dài."

Tiến sĩ Aris gật đầu, ông đang ngồi ở phía đuôi thuyền, tay giữ chặt chiếc túi da. "Mọi thứ đã sẵn sàng, Cedric. Nhưng tôi lo ngại về nhiệt độ cơ thể của ông. Cái chân trái đang run lên không phải vì sợ hãi, mà vì sự co thắt mạch máu do cái lạnh của sương muối. Nếu không di chuyển sớm, ông sẽ gặp khó khăn khi lên dốc tại đồi Greenwich."

Sterling không đáp. Ông đang bận tâm đến chiếc đĩa mật mã trong túi áo. Một thiết bị quang học cần đến ống kính của đài quan sát để giải mã... điều đó có nghĩa là thông tin không nằm ở các ký hiệu bề mặt, mà nằm ở sự hội tụ của ánh sáng qua các tinh thể thạch anh siêu nhỏ được cấy bên trong đĩa đồng. Một kỹ thuật chế tác vượt xa thời đại, cho thấy sự đầu tư khổng lồ của liên minh thép vùng Ruhr.

"Chúng ta sẽ không cập bến tại bến tàu chính," Sterling ra lệnh cho người lái thuyền. "Hãy đưa chúng ta đến đoạn bờ đá phía Đông, gần lối lên của hầm ngầm cũ. Bọn chúng sẽ đợi chúng ta ở con đường mòn dẫn lên Đài quan sát Hoàng gia."

Con thuyền khẽ rùng mình khi mũi tàu chạm vào lớp bùn lầy bên bờ sông. Sterling bước xuống đầu tiên, chiếc gậy gỗ mun cắm sâu vào lớp cát sỏi. Họ bắt đầu leo lên đồi. Không gian ở đây tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ có tiếng gió thổi qua những tán cây trơ trụi lá.

Đột nhiên, Holmes dừng lại. Anh cúi xuống, áp tai vào mặt đất. "Mười hai người. Đi ủng quân đội, sải bước dài. Chúng đang hình thành thế gọng kìm từ phía sau đồi."

"Julian, đi theo Holmes vào lối cửa sau của đài quan sát," Sterling rút khẩu súng lục và tuốt lưỡi kiếm giấu trong gậy. "Tôi sẽ ở lại đây để thu hút hỏa lực. Quy tắc chiến thuật của đặc nhiệm: kẻ ở vị trí thấp hơn luôn nắm lợi thế khi đối phương phải lộ diện trên đường chân trời của đỉnh đồi."

"Không, Cedric! Chúng ta không thể chia tách!" Aris phản đối.

"Đây là mệnh lệnh y tế của tôi dành cho ông, Julian," Sterling nói đùa một cách khô khốc. "Đi đi. Sherlock cần một người giữ đèn để anh ta có thể lắp chiếc đĩa vào ống kính viễn vọng. Tôi chỉ cần mua cho các anh năm phút."

Holmes nhìn Sterling trong giây lát, một sự thấu hiểu hiếm hoi giữa hai bộ óc thiên tài hiện lên trong ánh mắt. "Năm phút, Sterling. Không hơn. Đừng để các quy luật sinh học của ông bị khuất phục trước số lượng của chúng."

Hai bóng người biến mất vào bóng tối của những hàng cây. Sterling đứng một mình giữa con đường mòn, dựa lưng vào một gốc cây sồi cổ thụ. Ông kiểm tra đồng hồ quả quýt: 2 giờ 15 phút sáng. Ánh trăng lúc này đột ngột xuyên qua màn sương, chiếu rọi đỉnh đồi Greenwich.

Từ trong bóng tối, những bóng đen bắt đầu hiện ra. Chúng không vội vàng nổ súng. Một người đàn ông cao lớn bước lên phía trước, mặc bộ trang phục chỉnh tề của một quý tộc London nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ tàn nhẫn của một kẻ sát nhân. Đó là Đại úy Thorne – người mà Sterling đã thấy trên chuyến tàu Phương Đông, kẻ mà ông từng nghi ngờ là một sĩ quan Anh giải ngũ.

"Ngài Sterling," Thorne nói, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Ông đã thể hiện một sức bền bỉ đáng kinh ngạc. Nhưng đây không phải là một toa tàu hẹp. Đây là sân chơi của chúng tôi. Hãy đưa chiếc đĩa mật mã đây, và tôi hứa sẽ cho ông một cái chết vinh quang của một quân nhân."

"Vinh quang là thứ dành cho kẻ thắng cuộc viết nên, Thorne," Sterling đáp, ngón tay ông đặt sẵn trên cò súng. "Và theo tôi biết, hải quân Anh không dạy sĩ quan của mình cách phản bội tổ quốc để phục vụ cho những ông trùm thép Đức."

"Ông quá ngây thơ," Thorne cười nhạt. "Thép không có tổ quốc. Nó chỉ có sức mạnh. Bắn!"

Loạt đạn đầu tiên vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm đen. Sterling lăn mình xuống một rãnh đất hẹp, lợi dụng địa hình dốc để tránh đạn. Ông không bắn trả bừa bãi. Ông quan sát những tia lửa phát ra từ nòng súng của đối phương để xác định vị trí.

Đoàng! Một tên lính của Thorne đổ gục. Sterling di chuyển như một con báo già, dù cái chân trái đau nhức nhưng ý chí đã điều khiển từng sợi cơ. Ông sử dụng lưỡi kiếm để gạt những cành cây ngáng đường, tiến gần hơn về phía cánh trái của đội hình đối phương.

Trong khi đó, trên đỉnh đồi, một luồng sáng xanh lục kỳ lạ đột ngột phát ra từ vòm kính của đài quan sát. Chiếc đĩa mật mã đã được kích hoạt. Sterling biết thời gian của mình đã hết. Ông rút một quả lựu đạn khói – chiến lợi phẩm lấy từ những kẻ tấn công trên tàu – và ném về phía trung tâm đội hình của Thorne.

Khói trắng bốc lên mù mịt. Sterling tận dụng giây phút hỗn loạn để chạy ngược lên đỉnh đồi. Tiếng gậy gỗ mun gõ xuống nền đá vang lên gấp gáp. Phía sau ông, tiếng thét của Thorne ra lệnh đuổi theo vang lên đầy căm phẫn.

Cuộc chiến tại Greenwich không còn là một vụ án trinh thám. Nó đã trở thành một trận chiến quyết định vận mệnh của một đế chế, nơi mà ánh sáng của trí tuệ đang cố gắng soi rọi bóng tối của những âm mưu chính trị bẩn thỉu.